[Fanfic] [Vmin] Tấm Chăn Của Chí Mẫn Bị Ốm Rồi

Chí Mẫn hạ quyết tâm giở trò lưu manh chìa đầu ngón tay ra, cẩn thận chạm tấm lưng đang đối diện với mình của đối phương một cái, rồi lại chạm thêm cái nữa.

Anh tấm chăn không phản ứng lại.

Cậu lại tăng thêm lực, từ chạm thành chọt.

Anh tấm chăn cũng không phản ứng lại.

Cuối cùng cậu yên tâm, gan lớn rồi, chì tay ra sờ lưng người ta vài lần, vừa sờ vừa than thở.

Không ngờ thân là một tấm chăn mà lại có cơ bắp! Nếu như sờ bụng thì hẳn là có cơ bụng đi! Một tấm chăn có sáu múi rất là đáng sợ đó! Chẳng giống một tấm chăn chút nào, chẳng lẽ tính đàn hồi tốt lắm á?

Do càng ngày càng nhập tâm, bàn tay đen tối vô phép của cậu càng ngày càng suồng sã, không biết từ lúc nào đã trượt thẳng một đường từ phía bắc eo xuống bộ phận ở dưới đó... đến lúc này người đương sự cũng không nhịn được nữa.

"Cậu sờ đủ chưa?"

"Sờ, sờ đủ rồi!"

Ngay cả khi có thể cảm nhận được trong bóng tối đôi mắt của đối phương đang trừng mình, trong lòng cậu vang lên một hồi chuông báo động, đong đầy những bối rối và bất an.

Cậu muốn rút tay về theo điều kiện phản xạ, nhưng được nửa đường thì lại bị người ta nắm lại.

Người nắm cậu lại xoay người đối mặt với cậu, hơi thở nóng bỏng trực tiếp phả lên mặt cậu.

"Cậu không tiếp tục sờ nữa à?"

Nói rồi ấn tay Chí Mẫn lên trước ngực mình, người còn lại đã xấu hổ đến muốn khóc rồi: "Anh giai à tôi sai rồi còn chưa được sao, tôi không có cố ý!"

"Cậu đã không sờ tôi, vậy tôi chỉ có thể sờ cậu thôi."

Sau đó anh tấm chăm áp trên người của người chủ trên danh nghĩa của mình, hai tay hướng đến vòng eo lộ ra vì tướng ngủ không ngay của đối phương...

"!!!"

Ý tư thế này không đúng!

Cậu theo phản xạ vùng vẫy lên, đột nhiên dùng hết sức hất người đang đè mình ra, hơn nữa bởi vì giưởng của cậu có hai người ngủ thì hơi chật, cậu vừa loạn một cái liền trực tiếp hất người kia khỏi giường!

Cậu nhanh chóng mở đèn ngủ đặt đầu giường, đèn sáng rồi, nhìn thấy anh tấm chăn mặt hầm hầm ngồi dưới đất nhìn cậu.

Bầu không khí nhất thời trở nên ngượng ngùng, Cậu chỉ có thể cười khan vài tiếng ha ha: "Vừa nãy anh làm đột ngột quá, có biết đụng của phụ nữ vào eo của đàn ông là không được tùy tiện đụng vào không, ờm anh không sao chứ..."

"Tôi vốn dĩ chỉ muốn đùa một chút, nhưng cậu đã không ngủ được, vậy tôi sẽ cho cậu tỉnh táo thêm chút nữa."

Hung hăng ngắt lời cậu, anh tấm chăn ở dưới đất tung người đứng thẳng dậy ấn cậu xuống giường, giữ hai chân đè hai tay lại, động tác lưu loát thành thục.

"... Anh muốn làm gì!"

"Hút. Dương. Khí!"

"Σ(OAO!"

Chí Mẫn vẫn chưa kịp phản ứng lại bèn hô lên thì bị người ta bịt miệng lại, bờ môi khô khan áp lên môi cậu, nôn nóng thèm muốn hơn, đưa đầu lưỡi ra mơn man giữa môi và răng, dường như muốn tìm thời cơ để tấn công thành trì. Cậu vô vọng ngậm chặt răng không cho anh cơ hội này, lúc hai bên rơi vào tình trạng bế tắc, cậu lại kinh ngạc cảm thấy có một thứ đang thâm nhập vào chiếc quần ngủ lỏng lẻo của cậu, đánh thẳng đến căn cứ chính!

"!!!"

Cảm xúc từ mệnh căn truyền đến làm cậu không thể không thả lỏng hàm răng, anh tấm chăn đợi đã lâu cuối cùng cũng được như ý muốn cùng cậu 'an ủi lẫn nhau', môi lưỡi quấn quit làm đối phương không thở được.

Mẹ nó kĩ thuật hôn của chăn bông thời nay còn tốt hơn cậu nữa!
Cậu đang bị ép hôn rất đau lòng thừa nhận chuyện này, cậu liều mạng muốn đẩy người phía trên mình ra, đáng tiếc mấy ngày nay chẳng ngủ được mấy nên yếu đi rất nhiều, vừa nãy có thể hất người kia ra đã là kì tích, chống cự lúc này càng giống như đang gãi ngứa, ngược lại còn khơi gợi ngọn lửa trong người đối phương.

Huống chi... 'thẳng em nhỏ' nhà cậu đang bị bắt cóc rồi. 〒.〒

Phối hợp với sự xâm chiếm không chút lưu tình trong miệng, tay của anh tấm chăn cũng chưa từng ngừng lại, tay của anh trơn tru và mạnh mẽ, một tay rất có kĩ thuật vuốt ve lên xuống, có lúc còn xấu xa gãi ở phía trước một chút, khiến cậu vừa đau vừa sảng khoái, tay còn lại mò mẫm lên xuống trên người cậu, nhất là phần eo, mỗi lần anh véo miết nơi này, người dưới thân liền run rẩy một trận, ngay cả chống cự cũng yếu đi vài phần...
Câu đầu tiên cậu thốt ra không lâu sau khi cậu bắn dưới hàng loạt kíƈɦ ŧɦíƈɦ không phải là mắng người ta, mà là hỏi anh: "Kĩ thuật của anh mà tốt vậy, chuyện này không đúng với khoa học!"

Anh tấm chăn bình tĩnh lau đi thứ trên tay vào áo ngủ của cậu: "Ai bảo cậu hay xem đen ở trên giường."

Chí Mẫn vì câu này mà cả khuôn mặt đỏ lên kia nóng đến tỏa nhiệt. Do trong phòng có chút lạnh, cậu đúng là thường nằm trong ổ chăn ôm máy laptop xem cái đó, có đôi lúc dây lên vỏ chăn...

Nhưng đối phương không cho cậu cơ hội để xấu hổ.

"Vì vậy kĩ thuật của ông đây rất tốt, cậu nhịn một chút là sẽ qua thôi."

Mẹ nó, đến nữa á!

Hơn nữa lần này sau lại chuyển đến phía sau rồi! Anh làm như vậy là phạm luật đó!

Ái! Đau quá mẹ ơi!

Ôi, tư thế này miễn cưỡng quá, eo của ông! Mẹ nó tính đàn hồi của tấm chăn chinh quả nhiên tốt thật, nhưng ông đây là người, ông không chịu được đâu...
Sau một trận trằn trọc qua đi, cậu quỳ mọp trên giường, chịu đựng cơn đau mãnh liệt ở phía sau, khó khăn nặn ra một câu trong sự đau đớn và khoái lạc: "Mẹ anh... không phải anh đã nói là sẽ không hại tôi mà?"

Người sau lưng thở hổn hển trả lời cậu: "Tôi không có nói xạo, không phải đã bảo với cậu rằng nhiều nhất cũng chỉ là có chút mệt thôi mà..."

Đây có giống như hơi mệt không hả!

Trong lòng cậu đưa ra một ngón '凸' rất lớn.

Sau đó lại là một trận mây mưa vần vũ, mưa tạnh trời trong, trời tạnh hạc đè mây lướt gió, đưa nguồn thi hứng tận mây xanh~

Cuối cùng Chí Mẫn cũng nhắm hai mắt lại, ngủ lịm đi như mong muốn.

Trưa ngày thứ hai.

Đoán không sai, cậu vừa tỉnh lại thì đã là buổi trưa rồi, trọng điểm không phải là chỗ này, mà là hôm nay là ngày đi làm.
...

"Kỷ lục chuyên cần của ông!"

Cậu co quắp trên giường than vãn.

Kẻ đầu sỏ dĩ nhiên vẫn tốt, tinh thần sảng khoái vuốt ve cậu: "Đừng lo, tôi đã xin nghỉ phép cho cậu rồi."

"... Anh xin thế nào."

"Sếp, tôi bệnh rồi, tấm chăn của tôi phải chăm sóc tôi."

"... Kỷ lục chuyên cần và tiền thưởng của ông!

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận