[Fanfic] [Vkook] Tôi Không Muốn Quên Em

Summary : Những lần đầu gặp gỡ, anh là thằng nhóc 16 tuổi hoạt bát, anh nói thích nhất là làm tôi cười. Hai năm sau gặp gỡ, anh là thiếu niên 18 tuổi tàn khốc, anh nói muốn tôi nếm thử sống không bằng chết. Yêu anh nhưng không kịp nói ra, để sau này phải hận anh thật nhiều, lời yêu năm đó chưa được thốt thành lời...
...
Chương 1 : M.JungKook.

Kim TaeHyung nhặt lên quyển sổ màu đen, tay phủi sơ vết bụi trên đó rồi ngước mặt nhìn lên, thấy người phía trước vội vội vàng vàng chạy về hướng phòng mỹ thuật, hai tay ôm một xấp giấy chất cao đến ngang cổ, bộ dạng vô cùng vụng về, vì không thấy rõ lối đi nên cơ thể bị nghiêng sang một bên.
"Này! Cậu làm rơi..." TaeHyung chạy theo sau người thiếu niên đó, vỗ lên vai cậu ta rất nhẹ nhưng vô tình khiến cậu ta giật mình hất đổ tất cả mọi thứ trên tay. Anh sững sờ đứng ngẩn ra khi nghĩ rằng mình là nguyên nhân gây nên sự cố này.
"Thôi chết tôi rồi!" Cậu trai quỳ xuống vội vã nhặt từng trang giấy xếp loạn xạ lên tay, sắc mặt trông rất khó coi nhưng không có thời gian nhìn xem là kẻ sao chổi nào phiền phức đến thế.
TaeHyung cũng ngồi xuống giúp cậu nhặt lên, len lén ghé ánh mắt vào bảng tên cài trên áo của đối phương, ít ra anh muốn biết tên người mà anh cho là có ngũ quan cân xứng này, hay nói cách khác là vẻ đẹp khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Miếng gỗ nhỏ vì gấp gáp mà lệch đi, in rõ ràng một chữ màu đen “M” và hai từ “JungKook” tạo thành cái tên được đồn thổi không ít.
"M là khoa mỹ thuật sao..."
Sau khi xấp giấy lại nằm gọn gàng trên hai tay JungKook, cậu trừng mắt nhìn TaeHyung rồi nhìn xuống quyển sổ màu đen ở dưới nền gạch hất hất mặt, anh hiểu ý nhặt nó đặt lên xấp giấy, cậu hài lòng quay lưng bỏ đi.

"Cái người không biết lịch sự này..."
TaeHyung cau mày nghĩ thầm trong bụng, chẳng phải anh có ý tốt muốn trả lại đồ sao? Cuối cùng tại sao như thể anh sai hoàn toàn? Nhìn bóng lưng JungKook khuất sau cánh cửa phòng mỹ thuật, anh bực dọc mím môi xốc chiếc balo trên vai, đi về hướng phòng tự học.
Hôm nay là cuối tuần nên ở trường chỉ khoảng 30 người có mặt để ôn thi, nhưng họ đều ở trong phòng tập luyện các môn đã đăng ký. Ngoài hành lang nơi anh và JungKook gặp nhau ban nãy không có lấy một bóng người, yên ắng đến mức nếu nói chuyện thì âm thanh cũng sẽ bị vọng lại.
"HoSeok!" TaeHyung nhìn thấy HoSeok cặm cụi với mớ bài tập, tâm trạng vừa mới không vui cũng gác hết lại phía sau. Anh mở balo lấy bình nước trái cây nhét bên hông và hộp cơm cuộn ra đưa đến trước mặt HoSeok, sau đó ngồi xuống bên cạnh hắn. "Mẹ tôi nói cái này là của cậu."
"Nói với mẹ cậu là không cần ngày nào cũng chuẩn bị chu đáo cho tôi như vậy." HoSeok lắc đầu mở bình nước ra tu ừng ực một hơi, miệng thì nói mẹ TaeHyung không cần vất vả làm đồ ăn cho hắn nhưng lần nào anh đem tới hắn cũng ăn sạch.
"Tôi thật ganh tị với cậu đấy."
"Cậu nói nghe thê thảm vậy, cứ như mẹ cậu ngược đãi cậu không bằng."
"Bỏ đi bỏ đi." TaeHyung phất tay, mắt nhìn chăm chăm quyển sách trước mặt, một tay chống bên thái dương ra vẻ rất chăm học, trong đầu lại không ngừng nghĩ đến cậu trai vừa gặp. Nếu cậu ta là một trong số nam thanh nữ tú của trường, có lẽ HoSeok nghe qua rồi. Anh hớn hở chồm người qua, hỏi. "Cậu có biết M.JungKook không?"
"Tranh cậu ta vẽ dán đầy trên bảng ca ngợi học sinh tài năng của trường đấy." Cho miếng cơm cuộn vào miệng TaeHyung, HoSeok cũng vừa ăn vừa trả lời.
Nhắc đến JungKook thì chắc chắn có thể liên tưởng và hình dung ra những bức tranh tuyệt vời của cậu ta, thiếu niên được biết đến với chức phụ trách dạy kèm hội họa cho những học sinh có đam mê với mỹ thuật. Thành tích học tập không cần nói khoa trương thêm vì sự thật là lần nào tên cậu ta cũng xuất hiện trên đầu bảng xếp hạng học sinh gương mẫu. Về bề ngoài thì JungKook làm lay động được cả nam sinh, được xem là hoàn hảo ở mọi mặt, dường như không có ai là không biết cái tên ấy.
Vậy mà hiện tại người không biết cậu ta lại là cậu bạn thân nhất của HoSeok hắn.
Nghe HoSeok kể hết về sơ yếu lý lịch của JungKook, TaeHyung gãi cằm suy nghĩ, tất nhiên là anh không tránh khỏi tình trạng ngơ ngác, trên đời này cũng có người giỏi đến thế sao? JungKook nổi tiếng như vậy mà tận hôm nay anh mới biết cũng tiếc quá, học ở đây cũng gần một năm, thế nhưng mọi thông tin đều không nắm bắt được.
"Cậu chỉ biết học sống học chết thôi!" HoSeok lên cao giọng lườm TaeHyung, có khi tên ngốc này học quá nhiều lại phát bệnh, huống hồ cậu ta một tuần không động đến thuốc đau đầu thì không chịu nổi, hắn cũng nhắc nhở mấy lần nhưng chỉ nhận được lời ậm ừ qua loa.
TaeHyung im lặng, cuộc sống này đôi lúc thật không công bằng.
...
"Min YoonGi..." JungKook đặt xấp giấy khiến dáng đi của cậu xiêu vẹo ấy xuống, YoonGi giật thót mình quay lại cau mày khó chịu nói. "Xin cậu đấy, đừng có gọi cả họ lẫn tên tôi như vậy."
Có lẽ YoonGi bị thầy giám thị nghiêm khắc kia làm cho ám ảnh mất rồi, mỗi lần ông ta gọi như thế đều như rằng sắp có chuyện không hay xảy ra.
"Cậu xem lại đống tranh vẽ này rồi phân tích ra giúp tôi nhé, hôm nay tôi bận."
Tuy rằng YoonGi không được gọi là nổi tiếng như JungKook, bởi vì cậu ấy sống khép kín không thích kết bạn, cũng không thường chủ động giao lưu với ai, tính tình không mấy dễ chịu, nên học sinh không thổi tai nhau nhiều. Nhưng tên cậu ấy cũng đứng ở bảng khen thưởng, điểm số thi mỹ thuật của YoonGi chỉ thua JungKook 0,25 điểm.
"Được rồi, có việc thì đi trước đi, tối nhớ về sớm đấy." YoonGi không ngẩng đầu lên nhưng miệng vẫn dặn dò JungKook.
"Biết rồi, tôi sẽ mua thức ăn cho cậu."
"Nhanh đi, V nhà cậu đang đợi đấy."
"Tôi với anh ấy tối nay mới gặp lần đầu mà."
"Vậy mà lại nói như thích người ta lâu lắm rồi..."

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận