[Fanfic] [Vkook] Tôi Không Muốn Quên Em

Chương 2 : V Lại Chính Là Cậu Ta.
...
JungKook không quan tâm đến mấy lời trêu chọc của YoonGi mà quay lưng chạy đi, dù sao thì cũng chỉ có cậu mới biết vị trí của người đó là ở đâu mà. Lúc này đã 5 giờ chiều rồi, còn chỉ khoảng một giờ đồng hồ để chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay, có lẽ sẽ kịp thôi.
YoonGi nhìn tài liệu xếp cao ngất của JungKook rồi lại hướng mắt đến phần của mình đặt bên cạnh, cậu cũng không nhớ rằng đã giúp JungKook bao nhiêu lần để cậu ấy có thể tham gia những bữa tiệc như thế nữa. Thở dài mệt mỏi ôm tất cả bỏ vào balo, khóa cửa phòng cẩn thận rồi trở về nhà, đêm nay lại phải một mình lạnh vai đây...
...
JungKook đi thẳng đến quán bar nơi tổ chức buổi tiệc, lén lút trốn vào phòng riêng của cô bé phụ trách trang điểm cho nhân viên phục vụ trong quán, cậu cần được đặc cách ngay bây giờ. Vừa mở cửa thì cô bé đã nhào vào lòng cậu khiến cậu giật bắn mình, suýt nữa hét lên ở khu vực thay đồ yên tĩnh này rồi.
"Yeop, mau giúp anh, không kịp giờ đấy." JungKook đẩy nhẹ YeopKyu ra, vội vàng ngồi xuống giường kéo cô đến rồi nhắm mắt lại, chờ những thứ mỹ phẩm lấp la lấp lánh chuẩn bị được bôi vào mặt mình.
YeopKyu khẽ bĩu môi, ôm hộp đồ nghề qua mất tự nhiên nói. "Xông vào đây bảo em trang điểm cho anh, đêm nay có hẹn với bạn trai sao?"
"Nói nhảm, các đội trưởng khoa trong trường anh tổ chức party cuối tuần, lần này nghe nói có anh chàng tài năng xuất chúng nào nữa nên họ nói anh không được quá đơn giản."
"Không được quá đơn giản? Họ muốn gả anh cho anh trai kia à?"
"Đến lúc đó rồi nói."
JungKook phẩy tay, nếu vừa mắt thì cậu có thể suy nghĩ đến việc yêu đương ở cái tuổi còn đi học này. Cậu tự thấy bản thân mình không tệ, ngược lại rất ưa nhìn, chưa kể còn lừng danh làm đình làm đám khắp ngôi trường cấp 3 hàng đầu thành phố nữa, vậy nên người yêu của cậu cũng phải tài sắc vẹn toàn.
Sau khi được YeopKyu trang điểm nhẹ lên mặt, JungKook nhìn vào gương và lại tối sầm mặt như một thói quen. vậy mà mọi người lại yêu thích cái mà cậu cho là không phù hợp với cậu chút nào.
Nhìn đồng hồ, còn hai mươi phút nữa bữa tiệc mới bắt đầu. JungKook ung dung cầm bộ trang phục đặt sẵn trên giường đi vào phòng thay đồ.
Khác với sự yên tĩnh trong phòng riêng của YeopKyu, bên ngoài dần dần đã có tiếng ồn, nhạc cũng nổi lên xập xình những điệu đinh tai nhức óc, một thiếu niên ngồi góc trái trên sân khấu đang cúi đầu soạn tài liệu, sau đó đứng dậy đi đến micro hắng giọng.
Mọi người tập trung ánh nhìn chú ý thiếu niên đó, lúc này cậu ta mới mỉm cười nhẹ nhàng nói. "Xin chào, tôi là đội trưởng khoa mỹ thuật, SeokJin. Hôm nay là bữa tiệc cuối tuần dành cho các đội trưởng khoa và các học sinh điểm cao dạy kèm ở trường học A. Mong mọi người hãy chơi vui vẻ."
Đây là lần đầu tiên SeokJin lên phát biểu nên lời nói không được mượt cho lắm, nếu nhìn kĩ sẽ thấy tay phải đang nắm chặt micro của cậu ta hơi run rẩy, nói được hai câu lại cười ngốc nghếch.
SeokJin vừa dứt lời, mọi người đều vỗ tay hoan nghênh, khách ở đây tối nay đều là các học sinh của trường, quán bar này cũng không phải nơi không biết quy tắc nên trường học không cấm các học sinh đến đây.
JungKook bước ra ngoài, tâm trạng hồi hộp không ít, ánh mắt lập tức chuyển đến một góc vì nơi đó tụ tập đông người nhất, cậu tim đập thình thịch vò rối quả đầu của mình, đôi chân tự động đi tới đó.
Mặc dù không biết tại sao mỗi lần tổ chức tiệc cuối tuần thì các đội trưởng đều chọn nơi này, nhưng cậu thấy cũng không đến nỗi tệ, không nồng nặc mùi thuốc lá như những quán bar khác mà lại có mùi hương bạc hà rất dễ chịu toát ra từ ánh đèn trên trần.
"JungKook, em ngồi xuống đi, hôm nay có vài người cần làm quen đấy." SeokJin kéo JungKook ngồi bên cạnh mình, cậu cũng không khách khí cười gật đầu, bỗng cảm thấy mình bị nhìn chằm chằm, cậu ngẩng đầu đối mắt với người đối diện.
Ôi, cái khỉ gì thế này?
Cậu ta chẳng phải người lúc chiều gặp hay sao? Còn nữa, cậu ta đeo bảng tên...
V?
Là cái người mà cậu mong từng ngày từng giờ để gặp sao?
JungKook hiện tại thật mong là có gì đó nhầm lẫn ở bảng tên.
"Nhìn cái gì, tôi cũng là con người mà." TaeHyung hơi nhíu mày, mặt anh lạ lắm hay sao mà người kia cứ nhìn mãi? Ngoài cái góc nghiêng sắc sảo và vẻ đẹp trai cao ráo rạng ngời của anh thì mọi thứ trên người anh đều rất bình thường.
"À... Không." JungKook ngậm ngùi lắc đầu, tuy cậu ta có vẻ giống nam thần thật, nhưng so với tưởng tượng của cậu thì cậu ta thua xa. "Tôi là JungKook ở khoa mỹ thuật."
"Gọi tôi là TaeHyung."
Thấy JungKook nhăn nhó, anh nhìn xuống bảng tên trên áo mình rồi ôn hòa giải thích. "Tôi lấy tên V để hát thi mà thôi."
"À..." Chính là trong lòng muốn nói, tôi không cần biết chuyện đó của cậu, có giải thích cũng không khiến tôi quên đi nỗi buồn này được, tôi muốn bác bỏ sự thật cậu là nam thần trong lòng tôi.
Chung quy thì TaeHyung hát hay là nhất, muốn đẹp trai cũng có, muốn cao ráo cũng có, thế nhưng lần đầu gặp lại ấn tượng không tốt, thế nên JungKook không thể vì giọng hát ngọt ngào của cậu ta mà chối bỏ việc cậu ta đã va phải cậu nhưng không xin lỗi, còn nhìn bằng ánh mắt như cậu mới là người làm sai.
JungKook mọi ngày là người hoạt bát nói nhiều, không hiểu sao khi gặp TaeHyung thì miệng cậu đông cứng lại không biết nói gì. Nói đơn giản hơn, cậu đang suy nghĩ làm sao cậu ấy lại có thể hát tốt như vậy.
Không khí đột nhiên rơi vào im lặng, ngay lúc SeokJin toan lên tiếng phá vỡ thì nghe thấy TaeHyung ngập ngừng hỏi. "JungKook, cậu... Đã từng hẹn hò chưa vậy?"
---End Chap 2---

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận