[Fanfic] [Vkook] Tôi Không Muốn Quên Em

Chap 10 : Nhật Kí Của Tôi Đều Viết Về Em.
...
"Cậu... Nói sao?" JungKook nhìn ánh mắt buồn bã của TaeHyung, lòng cũng bỗng dưng chùng xuống nặng nề khó tả, cũng quên mất chính mình đang bị anh ngồi lên.
"Tôi... Tối hôm qua vừa về đến nhà, vào phòng đã thấy mẹ tôi đang cầm quyển nhật kí. Kookie, bên trong nhật kí của tôi đều viết về em..." TaeHyung lăn qua một bên nằm nghiêng, ôm ngang người JungKook nhìn thẳng về phía trước, cổ họng nghèn nghẹn, anh nhắm mắt lại ngăn cho mình không yếu ớt trước mặt cậu.
"Tae..."
"Kookie, có phải tôi không bình thường như người khác, vì tôi yêu em hay không..."
"Không phải." JungKook dịu lại sự tức giận ban nãy, vuốt tóc TaeHyung, khóe miệng hơi mỉm cười nói. "Tae, có thể là không phải bây giờ hoặc nếu tôi vĩnh viễn không đáp lại tình cảm của cậu, cậu cũng sẽ không sai nếu như cậu yêu tôi, giới tính không quyết định được nhân cách của một con người, cậu hiểu chứ?"
"Kookie, tôi biết dù là giả mà thôi, nhưng em có thể một lần nói yêu tôi, được không? Xin em đấy, Kookie." TaeHyung ngẩng cao đầu nhìn JungKook, vô cùng chân thành van cầu cậu. "Tôi muốn, nếu sau này tôi chỉ còn một mình thì câu nói yêu tôi của em vẫn luôn bên cạnh."
JungKook im lặng hồi lâu, vòng tay TaeHyung gắt gao siết lấy eo cậu, khuôn mặt anh dựa hẳn vào lồng ngực cậu, một mảng áo trước ngực cậu đã có chút ướt, giọng anh khàn khàn không rõ, cậu bỗng cảm thấy, anh lúc này thật sự rất cần được che chở.
"TaeHyung, tôi... Tôi... Chẳng phải chúng ta chỉ biết nhau được một tháng thôi sao..?" Lúng túng, cậu hiện tại thật sự là chỉ có một chút xíu tình cảm với TaeHyung mà thôi, vì vậy lời khẩn cầu của anh cậu cũng thấy có hơi khó khăn. "Tôi... Yêu cậu."
Chỉ một câu nói rụt rè nhỏ nhẹ như vậy, nhưng lại khiến mọi xúc cảm của anh vỡ òa trong chốc lát, tiếng TaeHyung nấc lên làm cậu không kìm được nước dâng lên hốc mắt, cậu vòng tay ôm lại anh.
"Kookie, tôi yêu em, hiện tại là vậy, sau này cũng sẽ như vậy. Bởi vì... Em là tình đầu của tôi, tôi chưa từng cũng chưa biết thương ai nhưng lại lỡ thương em... Là người đầu tiên cũng là người cuối cùng, chắc chắn đấy..."
...
Sáng hôm sau khi JungKook tỉnh dậy, vô thức sờ soạng bên cạnh mình, một khoảng không lạnh ngắt làm cậu hoảng sợ bật dậy dáo dát gọi. "Tae, Tae, TaeHyung! Cậu đâu rồi, TaeHyung?!"
JungKook chạy ra khỏi phòng, thấy bóng lưng cặm cụi nấu đồ ăn sáng ở bếp, cậu thở hắt ra chạy tới bên cạnh anh. TaeHyung xoay người lại cười tươi, một tay nắm lấy một tay cậu, một tay ôn nhu xoa đầu cậu mỉm cười nói. "Kookie, tôi vẫn ở đây mà, ở ngay bên cạnh em này."
"TaeHyung, đừng đi đâu, hứa với tôi đi." JungKook giữ chặt TaeHyung, lần đầu chủ động ôm anh trước, cậu như một chú mèo nhỏ trong vòng tay anh thút thít. "Giấc mơ đó rất đáng sợ, mang cậu đi mất..."
Mang cậu đi theo mẹ tôi với căn bệnh kì quặc.
"Ngoan nào, tôi không phải vẫn đứng trước mặt em hay sao? Kookie, em mau vệ sinh cá nhân rồi ra ăn sáng."
JungKook ngoan ngoãn đi vào phòng tắm, còn cẩn thận quay lại nhìn. Dường như nét trẻ con hoạt bát của anh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ tao nhã lãnh đạm. Anh là vậy, sẽ bày trò chọc cậu nếu cậu buồn, không thì sẽ trở lại là một cậu trai chững chạc.
"YoonGi, ra ăn sáng." TaeHyung gõ nhẹ cửa phòng YoonGi, lát sau y đầu tóc rối tung đi ra ngồi vào bàn ăn, vì hôm nay là chủ nhật nên y vẫn còn đang ngủ nướng.
"JungKook đâu?" YoonGi mắt nhắm mắt mở gật gà trên bàn, mơ màng hỏi.
"Kookie đang đánh răng."
TaeHyung dọn thức ăn ra, nhưng là chỉ có hai khẩu phần, anh không muốn ăn, cũng không đói.
"Của cậu đâu?"
"Em không ăn."
"Tối qua cậu đã ăn gì chứ, tôi không hoan nghênh một xác chết trong nhà tôi."
"YoonGi, không cần lo, em sẽ không chết."
"Cậu chết thì ai chịu trách nhiệm?"
"Em cam đoan em không chết là được."
TaeHyung chống cằm nhìn mãi một chỗ, đến khi JungKook đi ra mới nhẹ nhàng nở nụ cười.
"Ăn xong cùng đi chơi đi." JungKook một tay cầm muỗng một tay cầm nĩa giơ lên đề nghị, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
TaeHyung lau đi nước sốt trên khóe môi cậu, gật đầu cưng chiều. "Được."
"YoonGi, đi nhé?"
"Được."
...
Trong ba người đi chơi, nếu TaeHyung thích JungKook và đang ở thời gian cưa cẩm, thì đương nhiên YoonGi không phải làm kì đà cản mũi thì cũng sẽ phải đi một mình. Dù sao y cũng không muốn hai người tâm sự mà mình lại chen ở giữa, vì vậy liền tìm một băng ghế dưới tán cây ngồi xuống, ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh.
"Cậu thích ngồi một mình như vậy sao?" HoSeok ngồi xuống kế bên YoonGi, y theo bản năng quay lại xem là ai, rồi lại quay đi lạnh nhạt trả lời. "Ừ."
"TaeHyung ở nhà cậu, nhưng tôi biết cậu ấy chưa nói với cậu chuyện này, cũng là lí do vì sao cậu ấy không muốn về nhà."
"Chuyện gì?"
"Mẹ TaeHyung đuổi cậu ấy đi, mặc dù bà đang bệnh cũng không cần cậu ấy bên cạnh."
"Đuổi? Tại sao?"
"Hôm qua tôi sang đó, mẹ TaeHyung nói không có đứa con đồng tính như cậu ấy, hơn nữa, mẹ cậu ấy đã biết tất cả những chuyện xảy ra gần đây, từ chuyện với JungKook lẫn chuyện cậu ấy ở nhà cậu."
"Ở thời đại nào rồi mà còn quan tâm đến giới tính có vấn đề vậy? Cậu ta cũng chẳng đi giết người, chỉ do yêu JungKook nên bị mẹ cậu ta phủ nhận chính mình đã sinh ra cậu ta sao? Thật không hiểu nổi người lớn tuổi nghĩ cái gì."
"Cho nên, TaeHyung từ nhỏ đã không chịu khuất phục ai cả, có thể vĩnh viễn cậu ấy cũng không về nhà, trừ khi cậu ấy tự muốn về."
"Mục đích cậu nói với tôi chuyện này là gì?"
"Tôi muốn, cậu đừng chứa chấp TaeHyung một ngày nào nữa, như vậy cậu ấy không có chỗ ở buộc phải về thôi."
---End Chap 10---

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận