[Fanfic] [Vkook] Tôi Không Muốn Quên Em

Chap 6 : Cậu Ấy Đã Từng Là Người Yêu Của Tôi.
...
"Nếu không phải tại cậu, tôi còn đứng ở đây trực nhật sao? Ôi trời ơi, đói quá..." JungKook vặn vẹo lưng buông cây lau nhà xuống, ngồi bệt dưới đất than thở nhìn TaeHyung đang khoanh tay dựa vào cửa lớp cậu, bộ dạng vô cùng nhàn nhã.
"Sao lại tại tôi? Buồn cười." TaeHyung giơ tay nhìn đồng hồ, gần 7 giờ tối rồi, hèn gì JungKook lại than đói.
Ở gần trường có tiệm bánh ngọt, anh nghĩ nghĩ một hồi rồi nói. "Em ở đây đi, đừng đi đâu, tôi đi mua chút thức ăn cho em ăn tạm."
JungKook nghe vậy nhanh chóng gật gật đầu, bây giờ được ăn là trên hết, sau đó còn phải trực thêm 2 lớp nữa.
Ông thầy giám thị não có vấn đề hay sao chứ? Bắt học sinh trực nhật đến tối mịt như vậy, cũng may là trường nội trú, có tiếng ồn ào của các học sinh nên cậu bớt sợ hơn.
Nguyên một dãy có 20 lớp học như vậy, thế mà chỉ có hai người cậu và TaeHyung trực, mỗi người 10 lớp, nhanh tay như TaeHyung thì đã trực xong từ 6 giờ 30 phút, cậu đến 7 giờ vẫn còn 2 lớp chưa trực.
Bầu trời đầy sao thu hút ánh nhìn của cậu, di chuyển mắt một chút có thể thấy trăng chiếu sáng cả một vùng trời.
Đang mải mê ngắm trăng, bỗng dưng phựt một tiếng, đèn lớp và hành lang đều tắt ngúm, kế đó còn có tiếng bước chân chạy đi, JungKook hơi nhíu mày nhắm mắt lại cố thích nghi với bóng tối, lúc mở mắt cũng đã thấy mờ mờ lối đi, cậu lao ra ngoài hét lên. "AI ĐÓ?!"
Tiếng của cậu vang vọng, nhưng không có ai trả lời.

"Sao vậy?" TaeHyung cầm theo hộp bánh kem quay lại lớp của JungKook, thấy cậu đang đứng bất động nhìn thẳng, cả người còn hơi run rẩy như sắp khóc đến nơi, dãy phòng học còn mất điện tối om.
"Tae... Hyung..." JungKook cuối cùng xụi lơ khụy xuống nhưng được TaeHyung ôm vào lòng, nước mắt chảy dài trên mặt, cậu thở hì hụt nắm chặt vạt áo anh. "Đáng sợ quá..."
TaeHyung đặt hộp bánh lên bàn, một tay ôm bả vai JungKook áp vào ngực mình, một tay xoa đầu cậu để cậu bớt sợ. Bình thường là một JungKook khuất cường, thật sự khiến anh cảm thấy mình không cần bảo vệ cậu, nhưng lúc này nhìn cậu yếu ớt như vậy, lại thầm nhủ bản thân mình phải là chỗ dựa của cậu.
"Ngoan, không được khóc. Kookie, đã xảy ra chuyện gì vậy?" TaeHyung đỡ JungKook ngồi xuống thềm, hai tay nhỏ của cậu vẫn không buông anh ra, mặc dù đã không khóc nữa nhưng lâu lâu vẫn nấc vài cái.
"Tôi... Tôi đã thấy..." JungKook giơ ngón tay mềm nhũn chỉ về hướng nhà kho của trường, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng. "Chính là... HyeonJuk..."
TaeHyung nghe thấy tên đó liền chấn kinh mở to mắt, thậm chí cả anh còn hơi lắp bắp. "Cái... Cái gì? Là... Lee... HyeonJuk..?"
JungKook gật đầu dứt khoát.
TaeHyung nuốt nước miếng, trán đổ mồ hôi cười vỗ lưng JungKook, bắt mình phải trấn tĩnh. "Có lẽ chỉ là em hoa mắt thôi, cô ấy... Mất rất lâu rồi."
"Không, cô ấy... Là do tôi... Tôi đã giết cô ấy..." JungKook ngồi xuống hoảng loạn ôm đầu, luôn lặp lại mấy từ đó, mái tóc vì mồ hôi ướt nên bết vào trán, nhìn bộ dạng cậu bây giờ vô cùng nhếch nhác.
"Em nói gì vậy? Cô ấy tự sát, Kookie, em đừng nói bậy."
"Tôi đã khóa cửa nhà kho, cô ấy ở trong... Đã chết khát... Tìm được xác của cô ấy cũng cách khoảng thời gian tử vong một tuần rồi..."
"Kookie! Tôi đã bảo em đừng nói nữa, có nghe không hả?!"
"Tôi..." JungKook vì tiếng hét của TaeHyung dọa sợ nên cắn môi không dám nói, lại so với ban nãy còn khóc nhiều hơn. TaeHyung thở hắt ra xốc cậu lên lưng, một tay vòng ra sau ôm chân cậu, một tay xách hai cái balo.
JungKook gục mặt xuống vai TaeHyung, há miệng cắn mạnh xuống một cái, sau đó nghiến chặt răng tạo thành một dấu vết sâu, anh nhíu mày dừng bước, tuyệt nhiên không nói đau hay la hét gì cả, chỉ hơi quay đầu nói. "Kookie, em vừa làm tôi bị thương đấy."
JungKook không trả lời, lúc cậu sợ hãi thì người ở gần cậu nhất sẽ bị cậu cắn đến khi cậu thấy thõa mãn mới ngừng lại, YoonGi cũng thường xuyên mang vài dấu răng trên người, là do biết cậu bị như vậy nên lúc nào cũng giơ tay cho cậu cắn.
Bản thân cậu cũng không biết, tại sao mình lại mắc chứng này.
...
Khi đưa cậu về đến nhà, TaeHyung xoa đầu chúc ngủ ngon cậu xong quay lưng định đi về, thế nhưng YoonGi lại tinh mắt nhìn thấy vết máu ở vai áo TaeHyung, liền ngập ngừng hỏi. "JungKook cắn cậu phải không? Có chuyện gì à?"
"À..." TaeHyung xoay mặt nhìn chút máu dính trên áo, cười trừ xoa nhẹ vết thương nói. "Cũng đau..."
"Ngồi xuống đi, tôi bôi thuốc cho cậu." YoonGi đi đến tủ kính nhỏ đem ra hộp sơ cứu, ấn TaeHyung ngồi lên ghế dài, cởi một nút áo trên cùng của anh, vạch áo ra liền thấy một dấu răng rất sâu. "Lần sau đi cùng JungKook, có chuyện gì phải gọi cho tôi, cậu ấy còn có những chứng bệnh đáng sợ hơn khi sợ hãi mà cậu sẽ không phản ứng kịp."
"Cậu với Kookie là quan hệ gì vậy?" TaeHyung không để ý đến lời căn dặn của YoonGi mà hỏi lại.
YoonGi dừng động tác bôi thuốc một hồi, trả lời qua loa. "Cậu ấy là khách thuê nhà tôi."
"Gạt người, YoonGi, mau nói đi, cậu không phải là người yêu của Kookie chứ?"
"Đã từng."
---End Chap 6---

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận