Quảng cáo

Tôi Không Ngờ Tôi Lại Là Người Hot Nhất Minh Giới



Quỳnh Nhân hiện tại đã hiểu, tại sao Ngôn Mặc muốn trốn chạy.
Có vài thứ, bất kể là người hay là thần, đều sẽ cảm thấy khó có thể chịu đựng.
Cậu xem nội dung cụ thể của bài đăng, phát hiện có mắt âm dương là một người nữ sinh, từ chi tiết nhỏ của bài đăng nhìn ra được, nàng hẳn là người trong nghề, mới có thể nhìn thấy tình huống bên trong toà nhà lớn của Ái Khốc Tấn.
Cô nữ sinh này đã đem những tình huống gì mình nhìn thấy soạn thành văn bản lời nói rồi phát sóng trực tiếp cho mọi người cùng nghe, còn cái gì mà là công chiếu phim ma do ma thật đóng, lại là kết quả tưởng tượng phong phú của một fan hâm mộ khác.
Không thể không nói, mỗi một fan hâm mộ của cậu đều giống như kính lúp thành tinh của Holmes, tuy rằng bọn họ có thể nhìn thấy chỉ là một điểm nhỏ của tảng băng chìm, nhưng lại phân tích đến mạch lạc rõ ràng.
Giống như bọn họ suy đoán, Chu Mật bởi vì không tìm được người đầu tư, đã quay phim điện ảnh xong lại không có tiền làm hậu kỳ, gần nhất lại có tin tức cho rằng, hắn đã lại một lần nữa khởi động lại hạng mục đã quay từ rất lâu, cũng đã từ chức ở Ái Khốc Tấn.
Công ty của Chu Mật công ty nhiều thêm một người cổ đông, Quỳnh Nhân, hai người phân chia mỗi người nắm 50% cổ phần.

Bé con Quỳnh Nhân của bọn họ mặc dù đã hồng lên một chút, mà những hiệu ứng hình ảnh nổi danh là rất đốt tiền, thời gian Quỳnh Nhân nổi quá ngắn, mà cậu lại không lấy tiền của fan cho, tiền kiếm được khẳng định không đủ để chống đỡ Chu Mật hoàn thành chế tác hậu kỳ điện ảnh.
Cho nên, hợp lý với suy đoán: phim điện ảnh của Chu Mật căn bản không có làm hiệu ứng, ngược lại bé con của bọn họ có thể nhìn thấy ma, hoàn toàn có thể nhờ mấy cái quỷ thật đến làm việc cho Chu Mật mà.
Không phải những con quỷ trong phim ma không thể trực tiếp thay đổi nội dung bên trong băng cassette sao? Nếu quả thật quỷ cũng có làm như vậy, vậy thì các cảnh dựng trong phim liền bị lược bớt.

Fan hâm mộ phan có mắt âm dương còn quay lại lầu một, trả lời bình luận và nói rằng, quỷ xác thực có thể thay đổi nội dung trong phim.
Nhiều fan hâm mộ dồn dập khen bé con là thiên tài tiết kiệm tiền, trong công việc quản gia là một tay thiện nghệ, là một nhân tài của Trung Quốc.
Toàn bộ người Quỳnh Nhân đều đã tê rần.
Fan hâm mộ của cậu cũng đồn đoán rằng, Dung Trinh bỗng nhiên thay đổi triệt để, Lý Quỳ biểu thị không lại làm chương trình tạp kỹ vén màn đen, Miêu Triết Ngôn vì chính mình lòng dạ hẹp hòi thành khẩn nói xin lỗi, tất cả mọi người trong những việc này đều liên quan đến cùng một người mới nhận thức trong thời gian này là Quỳnh Nhân.
Nghĩ lại thấy sợ vô cùng, nguyên lai bé con của bọn họ tới vòng giải trí là để chỉnh đốn lại những xu hướng xấu xa.

Quảng cáo

Cố Mộng Tang đối với Quỳnh Nhân tôn trọng như vậy, nhất định là hắn đã gặp được quỷ, Quỳnh Nhân cứu hắn một mạng.

Hắn đối với ân nhân cứu mạng không khỏi một mực cung kính.
Nhìn thấy tới đây, Quỳnh Nhân cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Đừng bới nữa đừng bới nữa, hãy lưu cho bé con một cái khố đi.
Lại còn nói nữa, các bạn còn lịch sự không?
Quá trình cứu Cố Mộng Tang không phải là bị toàn bộ các bạn mới xem hết sao? Vậy mà không ai phát hiện trên tàu điện ngầm còn có Cố Mộng Tang.

Nếu để người quan tâm đến sự nổi tiếng như Cố Mộng Tang nhìn thấy, còn không phải thương tâm chết rồi.
Cậu không biết rằng Cố Mộng Tang người luôn ghé thăm diễn đàn thần quái đã sớm xem qua, đêm hôm đó đã khóc ướt gối.
Duy nhất làm cho cậu cảm thấy an ủi chính là, không có ai đoán được Ngôn Mặc chính là diêm vương, không phải bọn họ không tò mò đối với bạn cùng phòng của cậu mà là thật sự không có bí mật gì.

Cũng có người hâm mộ đăng bài dự đoán: Ưu Kỳ Đằng sắp bắt đầu tuyển tú, tôi cảm thấy Quỳnh Nhân sẽ là một người cố vấn, ở hiện trường sẽ không xuất hiện sự kiện linh dị gì chứ? Lần này Quỳnh Nhân muốn độ ai?
Quỳnh Nhân: "..."
Cậu cũng mới mới vừa biết đến Ưu Kỳ Đằng mời cậu đi làm hướng dẫn cho chương trình, rốt cuộc những người hâm mộ này được tạo thành từ gì, mỗi người đều là làm thám tử tư sao?

Mặc dù những người hâm mộ này đều giống như kính hiển vi thành tinh, lại vẫn rất đúng mực, cái gì nên nói, không nên nói bên trong bài đăng đều không có, ví dụ như Dư Vi bên trong tàu điện ngầm cùng với người bị xem là người qua đường Cố Mộng Tang, cũng chỉ lấy thân phận là người bị hại để nói.
Những bài viết này làm cho cậu có tâm tình phức tạp, một bên lúng túng đến ngón chân quắp xuống, nhưng lại có chút nhàn nhạt kiêu ngạo.
Fan hâm mộ của cậu thật sự thông minh a! Chỉ số IQ này vừa nhìn là biết giống cậu.
Sau khi xem xong mấy bài đăng, Quỳnh Nhân từ trang phụ lui ra, bình luận dưới các bài đăng quá trình làm đồ vật bằng giấy quá tinh mỹ để hỏi, hi vọng bọn họ nhìn thấy có thể báo cho cậu biết đồ làm bằng giấy mua ở nơi nào.
Rất nhanh đã có người trả lời dưới bài viết, một cái trong đó là tự chế, những thứ khác đều được mua ở một cửa hàng giấy tên gọi là ánh sáng nhẹ nhàng.
Quỳnh Nhân ở trên thanh tìm kiếm một chút, phát hiện cửa tiệm này cách vườn trứ ngọc không xa lắm, sau khi cùng Ngôn Mặc cơm nước xong, cậu cưỡi lên xe, dự định qua xem một chút.
Tuy rằng bây giờ cậu đã là một tiểu hoa, nhưng sinh hoạt không có quá bị hạn chế cùng quấy rối, người hâm mộ của cậu đa phần có lực khắc chế khá mạnh mẽ, mặc dù nhìn thấy cậu cũng sẽ không làm cái loại hình tiết mục gì mà rít gào điên cuồng đuổi theo.

Ban đầu cậu cho rằng tất cả người hâm mộ của cậu đều có tố chất hơi cao, người so với một người lười biếng hơn, sau khi nhìn thấy bài đăng ngày hôm nay mới biết được có loại khả năng thứ ba, gọi là: Lẳng lặng nhìn ngươi biểu diễn.
Cửa hàng giấy cách vườn chuối Ngọc đại khái tầm mười km, cậu đại khái bò ra nửa giờ nhàn nhã đi qua.
Của tiệm này nằm trong một con hẻm rất nhỏ, tại đầu hẻm treo biển quảng cáo.

Đi xe trong hẻm nhỏ không an toàn, vạn nhất có người từ giao lộ đi ra dễ dàng đụng vào, cậu liền xuống xe, chậm rãi dắt xe đi vào trong.

Ngay lối vào cửa hàng đồ giấy có bày một số đồ lưu niệm để chào hàng, trong đó bắt mắt nhất chính là cốc trà và bánh gạo nếp bằng giấy, mặc dù coi như chúng nó là đốt cho người chết dùng, nhưng nhìn vẫn cảm thấy rất đáng yêu.
Lão bản là một nam nhân trẻ tuổi, Đang dán giấy trắng lên hùng đã buộc sẵn, nghe thấy chuông gió treo cửa vang, cũng không ngẩng đầu lên nói: "Tùy tiện xem."
Quỳnh Nhân thấy đồ vật của hắn xác thực tinh xảo, cũng không có vội vàng nói muốn làm ống nghe, chậm rãi ở trong phòng đi lại thưởng thức.
Ở nơi này vẫn bán đầm tử thế thân làm bằng giấy, nhà cổng vòm, các thiết bị gia dụng.

Cậu còn nhìn thấy rất nhiều điện thoại di động bằng giấy, nhãn hiệu cùng loại nhìn so với điện thoại di động ở cửa hàng còn muốn đầy đủ hơn.
Quả nhiên, bản mệnh linh khí của người hiện đại chính là điện thoại di động.
Lão bản làm người so với động vật am hiểu hơn, hắn làm đồng nam đồng nữ nhìn rất đáng yêu, cùng người giấy mặt trắng bệch với hai cái má hồng tầm thường không thể giống nhau.
Nhưng nghĩ đến những đứa bé giấy đáng yêu như thế là đốt xuống làm việc cho người chết, trình độ địa phủ trái lại tăng lên.
Chủ quán làm một mặt tường treo tác phẩm, phía trên là các bức ảnh tác phẩm đắc ý hắn đã bán đi.
Quỳnh Nhân từ từ xem qua các bức ảnh, chợt thấy hai tấm có khuôn mặt quen biết, Phó Gia Trạch cùng Mạnh Thanh Hành.
Tuy rằng mặt của người giấy sẽ trải qua biến dáng nhất định, nhưng bởi vì lão bản rất giỏi trong việc lắm bắt đặc điểm của nhân vật, cho nên vẫn là có thể liếc mắt là đã nhìn ra đây là hai khuôn mặt thuộc về ai.
Người giấy của hai người bọn họ làm sao sẽ xuất hiện ở đây?
Dưới góc phải của mỗi bức ảnh chủ quán đều đánh dấu mốc thời gian, ảnh của Phó Gia Trạch là được chụp cách đây hơn ba năm, còn của Mạnh Thanh Hành thời gian chụp là hơn một năm trước.
Quỳnh Nhân cảm thấy được không đúng lắm, thời gian này có phải cũng quá trùng hợp.
Cậu đem những bức ảnh trên tường xem một lần, lại từ giữa thấy được mặt của Vương Dược Thanh, thời gian chụp bức ảnh người giấy của Vương Dược Thanh, cùng với thời gian Vương Dược Thanh đặt đơn chế tác đổi vận trận nhất trí.
Đây cũng không phải là có chút không đúng, mà là khẳng định có vấn đề.
Cậu làm bộ nói chuyện phiếm: "Lão bản, người giấy anh làm ra giống y như người thật, cũng thật lợi hại, tôi có thể chụp vài bức ảnh gửi cho bằng hữu nhìn được không?."

Lão bản vẫn như cũ vùi đầu làm việc: "chụp đi, không có chuyện gì."
Thái độ ngược lại là rất thản nhiên.
Quỳnh Nhân chụp mấy bức bức ảnh gửi cho Mạnh Thâm, hắn là chuyên gia cho mấy chuyện này.
Mạnh Thâm rất nhanh trả lời lại, ngại đánh chữ chậm nên gửi một đoạn văn thoại, Quỳnh Nhân chuyển thành văn chữ, từ từ xem.
Mạnh Thâm nói:
Người làm bằng giấy được bán ở cửa hàng giấy thường có hai loại công dụng, một loại là đông nam đồng nữ, dùng để cho người mất Ở cõi âm sai khiến, tương đương với việc đưa hai người hầu xuống.
Còn có một loại chính là đốt thế thân.

Có một vài hài tử thân thể không tốt, dân gian mê tín truyền nhau là, đứa nhỏ này ở trên trời là Kim đồng Ngọc nữ gửi hồn vào người sống, ở trên trời nương nương muốn gặp hắn hay nàng, nên muốn đẻ đồng nam đồng nữ về trời.
Mà ở dương thế cha mẹ cũng không nỡ bỏ hài tử, làm sao bây giờ đây? Liền đặt làm một cái người giấy, mặt trên viết họ tên cùng ngày sinh tháng đẻ của đứa trẻ, sau đó đem người giấy đưa đến trước miếu nương nương đốt cháy, lại để cho đứa trẻ cải danh ( đổi tên), như vậy có thể treo đầu dê bán thịt chó, đem nương nương lừa gạt.
Bên trong hai loại tập tục này, đốt đều là đồng nam đồng nữ, nói cách khác, dù cho thật muốn cấp Vương Dược Thanh, Phó Gia Trạch, Mạnh Thanh hành thiêu thế thân, cũng nên dùng kim đồng hình thái.
Không phải lão nương nương ngóng trông kim đồng ngọc nữ trở về, liền đợi được Vương Dược Thanh có khuôn mặt xã hội đen kia, còn không phải tức giận đến mức trị hắn cái tội lừa gạt thần sao?
Quỳnh Nhân xem xong gật đầu liên tục.

Mặc dù là cậu cũng biết, chiếu theo người thật để chế tác người giấy là một chuyện rất xúi quẩy, cửa hàng bán đồ giấy chính quy chắc chắn sẽ không phạm phải kiêng kỵ này.
Quỳnh Nhân dự định lừa hắn một chút.
"Ai? Cái người giấy này không phải là cái đạo diễn gần đây nhất ngã ngựa, gọi vương...!Vương cái gì tới."
"Vương Dược Thanh." Lão bản nói, "cậu hướng lên trên nhìn, còn có các minh tinh đấy.

Cậu nếu là có yêu thích minh tinh, tôi cũng có thể làm người giấy cho."
Còn thật không kiêng kỵ nha, Quỳnh Nhân nói: "làm cái người giấy thả trong nhà cũng quá xúi quẩy, chính là có yêu thích, tôi cũng không dám muốn."
Lão bản lúc này mới đem công việc trong tay thả xuống, mang theo điểm ngờ vực nhìn về phía cậu: "cậu muốn mua gì?"
Quỳnh Nhân hướng hắn nở nụ cười, mắt to cười đến thành trăng lưỡi liềm.
Dù cho không nhìn thấy toàn bộ mặt, lão bản vẫn là trong nháy mắt buông lỏng cảnh giác.
Cái vị khách nhân này cười rộ lên đáng yêu như thế, còn có chút giống như đóa lạp ( nhân vật anh hùng trong phim hoạt hình), chắc chắn sẽ không phải là người xấu.
Quỳnh Nhân: "ngày giỗ cha ruột của tôi sắp đến rồi, ông ấy nói muốn một cái tai nghe Bluetooth, bằng hữu giới thiệu tôi lại đây ngươi tìm anh, nói anh tay nghề tốt.

Có thể làm tai nghe Bluetooth theo yêu cầu không?"
Cha ruột? Danh xưng này sao lại kỳ quái như vậy...
Lão bản nói thầm trong lòng, đáp: "Có thể làm, muốn cái gì nhãn hiệu đều được.


Bảo đảm âm thanh đều tốt như trên dương gian."
Quỳnh Nhân đem nhãn hiệu trước đó nghĩ kỹ nói cho hắn biết, giả vờ không nhịn được hướng tác phẩm trên tường xem, thở dài nói: "anh nói xem hiện tại mấy fan hâm mộ cũng quá điên rồi, lại yêu thích những minh tinh này, cũng không đến nỗi làm cái người giấy thả trong nhà."
Cậu chân thực mà run lập cập: "Ngẫm lại tôi liền rùng mình."
A, bộ dáng khả ái này thật sự rất giống đoá lạp.

Lão bản nghi ngờ triệt để bỏ đi.
Lão bản thần thần bí bí đè thấp tiếng nói: "cậu cho rằng người giấy mua về nhà này, chính là vì đặt trong nhà nhìn sao, cậu quá ngây thơ rồi."
"Vậy bọn họ là muốn làm gì?"
Thời điểm Quỳnh Nhân trợn to mắt nhìn người, dáng vẻ ngây thơ vô tội cùng đóa lạp giống nhau như đúc, lão bản cảm thấy được chính mình không thể làm hư thanh niên thuần khiết này, liền lừa gạt nói: "Đừng hỏi, không phải là chuyện tốt."
Quỳnh Nhân lo lắng đánh rắn động cỏ, không có dây dưa tiếp, hướng lão bản hạ đơn năm trăm cái tai nghe Bluetooth.
Lão bản nghe đến số lượng ấy, vô cùng ngạc nhiên: "cậu muốn mở cửa hàng bán tai nghe ở tại cõi âm?"
Quỳnh Nhân cười mà không nói, trình độ nào đó tới nói, cậu chính xác tại cõi âm mở tiệm mà.
Sau khi Tống Đế Vương biết được cậu muốn làm tai nghe cho cai ngục, nói không thể để cho Quỳnh Nhân chịu thiệt, nếu có thể thuận lợi đốt tai nghe xuống, thời điểm đó liền sẽ để điện thứ ba xử lý thành đơn mua sắm đồ cho công việc, ấn theo giá thị trường địa phủ tính tiền trả cho Quỳnh Nhân.
Không nghĩ tới lòng tốt giúp cai ngục giải quyết vấn đề tâm lý, lại biến thành một mối kinh doanh, thật là rất tốt.
Sau khi Quỳnh Nhân hạ đơn xong liền rời đi của hàng giấy nhẹ nhàng, cậu đem thông tin mình phát hiện báo cho Mạnh Thâm và gửi cho con gấu trúc một phần.
Cậu lên xe đi về nhà đi được một nửa, Mạnh Thâm gọi điện thoại đến, Quỳnh Nhân không thể làm gì khác hơn là dừng xe đứng ở ven đường.
Mạnh Thâm: "mấy bức ảnh mà cậu gửi cho tôi, thật sự rất khả nghi, tôi sẽ thông báo cho sở đặc vụ."
Quỳnh Nhân tuy rằng cũng gọi cho con gấu trúc một phần tình huống của cửa hàng giấy nhẹ nhàng, mà nói thật, cậu đối với năng lực nghiệp vụ của sở đặc vụ không phải hoàn toàn tín nhiệm.
Nhận thức sở đặc vụ lâu như vậy tới nay, bọn họ vẫn không có phá được án.

Quỳnh Nhân trải qua ba vụ án, mỗi vụ án tội phạm đều là chính bản thân người bị hại chỉ ra và xác nhận.
Quỳnh Nhân: "sở đặc vụ dò hỏi không phải dựa cả vào thuốc nói thật sao? Người ông chủ này tuy rằng phạm vào kỵ húy, nhưng hắn chính là người bình thường, giao cho sở đặc vụ có phải hay không không quá tốt?"
Mạnh Thâm: " chuyện này ngược lại cậu không cần lo lắng, sở đặc vụ sau khi đến đồn công an học tập kiến thức, cảm giác được phương pháp làm việc của mình quả thật có vấn đề.

Bọn họ tự mời điều một nhóm cảnh viên lại đây, hiện tại cảnh sát phụ trách tra án, người sở đặc vụ bọn họ phụ trách cung cấp tin tức liên quan, thuận tiện gánh chịu bảo tiêu, tay chân cùng với vũ khí chức trách.

Cậu đừng nói, phá án ngay thẳng tuyến tăng lên, vượt qua xu hướng suy tàn a!"
Quỳnh Nhân: "..."
Cho nên nói, hiện tại tất cả nhiên viên của sở đặc vụ tương đương với dùi cui điện trong tay cảnh sát, súng, còng tay, áo chống đạn...
Ngẫm lại kỳ thực vậy cũng rất tốt, trước hết để cho cảnh sát đồng chí gánh vác lên phá án chức trách, còn có thể dạy dỗ cho người của sở đặc vụ.

Trên thực tế sau khi bước đầu cải cách khí thành công do cái nghiệp của Quỳnh Nhân, cảnh sát có thể mang theo kính mắt âm khí để phân biệt quỷ hồn, còn có thể bên người mang theo trận pháp bắn chết thương tổn quỷ hồn, căn bản không dùng đến người của sở đặc vụ.
Mà Mạnh Thâm nói thế nào cũng là Long thành huyền môn thế gia xuất thân, cùng người sở đặc vụ đều là chỗ quen biết, liền để lại cho bọn họ chút mặt mũi.
Quỳnh Nhân: " bọn họ dùng người giấy của Vương Dược Thanh làm gì?"
Mạnh Thâm nói: "tôi cũng không dám xác định.


Nói như vậy, người giấy đơn giản là thời điểm người mất thì đốt đồng nam đồng nữ, còn không chính là thiêu thế thân.

Có thể cùng đổi vận trận hoặc là mặt sẹo nam có quan hệ gì đó?
"Chẳng lẽ..."
Mạnh Thâm kinh hãi: "Hắn muốn cướp ngục sao? Đem người giấy cùng người thật đổi!"
Quỳnh Nhân: "...!anh tỉnh lại đi, người giấy cũng không phải hiện tại mới làm, hơn nữa, tuy rằng làm rất giống, nhưng chỉ cần không mù, cũng nhìn ra được là người giấy."
Mạnh Thâm: "Tùy tiện nói một chút mà.

Là một thiên sư chính thống cũng rất có tiền, cậu nói mặt sẹo nam còn mở một trang web bán miễn phí các phép thuật nguy hiểm, làm quỷ đi phát truyền đơn tà thuật, mà vừa làm hại bản thân vừa làm hại người khác để làm gì nha?"
Quỳnh Nhân: "Trả thù xã hội đi."
Luôn cảm thấy hết thảy tất cả các vụ án liên quan đến nam nhân mặt sẹo, đố kị là một cái yếu tố rất trọng yếu.
Phó Gia Trạch đố kị cậu, Mạnh Thanh hành đố kị Mạnh Thâm, Vương Dược Thanh đố kị Chu Mật, áo ba lỗ quỷ cùng liễu truyền đơn đố kị đám quỷ hồn đi đầu thai.
Khó mà nói nam nhân mặt sẹo chính mình cũng đang ghen tỵ người nào đấy.
Quỳnh Nhân sau khi về nhà đem xe đạp vừa cất đi, liền đi phòng luyện tập luyện múa.
Phòng ốc rộng chính là tốt nha, cậu hiện tại có phòng chuyên môn luyện tập, không cần chạy đến chỗ rất xa nữa để luyện tập.
Buổi tối sở đặc vụ mới hồi âm lại, để tránh đánh rắn động cỏ, bọn họ lấy danh nghĩa của cứu hỏa kiểm tra cửa hàng giấy nhẹ nhành, cũng toàn diện điều tra bối cảnh của chủ tiệm
Chủ tiệm giấy nhẹ nhàng là học sinh tốt nghiệp học viện mĩ thuật, hắn vẫn luôn rất yêu thích làm đồ bằng giấy, cũng đã từng mở triển lãm nhỏ, bởi vì dựa vào nghệ thuật ăn không nổi cơm, liền thuận thế đổi nghề bán đồ cho người chết, nhưng bởi vì hắn không phải người xuất thân từ nhà làm đồ cho người chết, rất nhiều cấm kỵ cùng kiêng kỵ cũng không quá để ở trong lòng.
Sở đặc vụ còn tìm được trên mấy bức ảnh trên tường có một người nam nhân mặt sẹo trên đầu choàng khăn.
Đây có thể nói là bọn họ lần đầu tiên thu được bức ảnh của nam nhân mặt sẹo, bọn họ cũng cho gửi cho Quỳnh Nhân một phần.
Trên mặt nam nhân mặt sẹo đều là các viết tích nhỏ, như là bị người dùng giao ở trên mặt sửa lại.
Bọn họ cũng muốn từ cửa hàng giấy nhẹ nhàng này có được đột phá, liền không có đánh rắn động cỏ, quyết định bí mật quan sát, cũng có thể coi đây là thời cơ, bắt được nam nhân mặt sẹo.
Thời cơ sao? Quỳnh Nhân thầm nghĩ, nam nhân mặt sẹo nếu như lần thứ hai hạ đơn, vậy đã nói rõ người bị hại mới đã xuất hiện.

Có thể dựa vào cửa hàng giấy mà nói, dù sao cũng hơn không biết người bị hại là ai thực sự tốt hơn nhiều.
_______________
Ngày hôm sau là tết trung thu, Quỳnh Nhân cùng Ngôn Mặc đi cô nhi viện quan hệ, Quỳnh Nhân lần này cũng chuẩn bị hai cái rương lễ vật.
Có Ngôn Mặc cùng đi, người cầm valy liền thành Ngôn Mặc.

Quỳnh Nhân phụ trách cầm bánh trung thu và ôm thỏ bông.
Khi mọi người đoàn tụ vào đêm trung thu, thỏ bông cũng đương nhiên phải cùng chủ nhân đoàn viên nha.
Ngôn Mặc cùng Quỳnh Nhân đi tới trước cửa lớn, Ngôn Mặc nhìn thấy tấm biển cô nhi viện treo bên trên cửa, ánh mắt ngẩn ra, sau đó liền nổi lên một chút ôn nhu ý cười.
Nguyên lai Quỳnh Nhân là ở đây lớn lên.
Cửa cô nhi viện có một cái bia công đức, hàng năm đều sẽ đem năm tên người công đức khắc lên đó.
Quỳnh Nhân giới thiệu: "trên tấm bia này viết đều là tên những nhà hảo tâm đã ủng hộ cho cô nhi viện, tôi hàng năm sinh nhật đều sẽ ước nguyện, hi vọng những người có lòng tốt này có báo đáp tốt, có thể trải qua khỏe mạnh vui sướng."
Cậu nghĩ tới một chút chuyện chơi vui, cười nói: "anh có biết hay không, trong những người này còn có gọi diêm vương, người này hàng năm đều quyên tiền, còn là một sốt tiền rất lớn, không có một năm nào ngừng...!Quá..."
Quỳnh Nhân "Bá" quay đầu nhìn về phía Ngôn Mặc: "Cái diêm vương này, không phải là anh đi?".


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận