Trọng Sinh Năm 70: Béo Thê Muốn Xoay Người



Tiễn bước Trương Quế Lan, Hoa Chiêu liền suy nghĩ vấn đề nhà cửa cho bà ấy.Để bà ấy ở đây thì thật sự không thích hợp, nếu như cô chỉ sống một mình thì không vấn đề gì, nhưng còn có Hoa Cường, là bố chồng trước của bà ấy, cho nên như vậy thì quá không thích hợp rồi.Nhưng không sao cả, bà ấy cũng có nhà của mình.“Ông nội, cháu muốn giúp mẹ đem nhà Tam Ngưu đang ở lấy lại.” Hoa Chiêu nói ra.Hoa Cường nghĩ nghĩ rồi nói: “Đừng đánh nhau, cháu còn có thai đấy.”“Yên tâm” Hoa Chiêu cười nói: “Cháu theo bọn họ giảng đạo lý.”“Ông đi tìm tiểu đội trưởng, để bọn họ đi cùng chúng ta.” Hoa Cường nói xong liền đi đến văn phòng đại đội, tìm Triệu Lương Tài, cùng ông ta nói chuyện, Triệu Lương Tài lập tức trở về nhà, tìm hiệp nghị năm đó, sau đó mấy người cùng đi nhà Hoa Tam Ngưu.Đi ra cửa Triệu Lương Tài đột nhiên lo lắng, quay trở về gọi mấy người dân binh cùng đi.……Vừa ăn cơm xong, mọi người đang ở trong nhà.Hoa Chiêu cũng không vào nhà, đứng ở trong sân gọi lớn: “Chú ba, thím a, cháu muốn lấy nhà.”Hoa Tam Ngưu cùng Khương Cần còn chưa đi ra, ngược lại hàng xóm đã ra.Muốn nhà? Muốn nhà gì?Bất quá mọi người rất nhanh liền nhớ lại, cái nhà này lúc trước là nhà Hoa Chiêu, mười một năm trước tại sao lại biến thành nhà Hoa Tam Ngưu, bọn họ cũng biết.Ngày hôm nay rốt cuộc cũng tới…Cả xóm tức tốc báo tin cho nhau, toàn bộ thôn mọi người đều qua đây xem náo nhiệt.Hoa Tam Ngưu cũng Khương Cần cuối cùng cũng phản ứng kịp, cùng nhau đi ra.“Muốn nhà gì?” Hoa Tam Ngưu hung ác mà hô.Kỳ thật muốn nói đến sắc mặt hung ác, nguyên chủ đều là học từ người một nhà Hoa Sơn đấy, nhưng cô ấy chỉ học được một chút da lông, trong lòng thật ra lại mà một người ngu xuẩn, người Hoa Sơn gia mới thật sự hung dữ.“Nhà của các người hiện tại, trước kia là nhà của tôi, chú ba sẽ không quên rồi chứ?” Hoa Chiêu nói ra: “Hiện tại tôi muốn lấy lại nhà.”“Phi!” Hoa Tam Ngưu lập tức nhổ một bãi nước miếng: “ Mày cũng biết là trước đây, năm đó mẹ của mày đã đem cái nhà này cho tao.


Giờ nó là của tao!”“Năm đó cho chú là có điều kiện đấy, các người phải chăm sóc tôi cho tốt đến khi trưởng thành, cái nhà này mới là của các người, nhưng mấy người chiếu cố tôi như thế nào? Nếu không phải ông nội tôi đúng lúc trở về, tôi đã bị mấy người chiếu cố chết rồi.” Hoa Chiêu hét lớn.Giờ khắc này, trong lòng cô rơi lệ đầy mặt…Đây là lần đầu tiên cô không thích cái giọng mềm mại nhỏ bé này, khi tranh cãi làm ầm lên, quả thực không có khí thế rồi, giống như làm nũng vậy.

Đối diện cũng không phải là cha cô, cô mới không muốn theo chân bọn họ làm nũng.Hoa Chiêu im lặng, cảm thây muốn giảng đạo lý mà không nói được thành lời, hay là cô động thủ trước a.Hoa Tam Ngưu là một người quê mùa, hắn ta không nghe ra được cái gì làm nũng hay không làm nũng, hắn ta chỉ biết Hoa Chiêu muôn tới đòi nhà, điều này là không thể.“Sao lại chăm sóc không tốt? Mày bây giờ không rất tốt sao? Cũng đã trưởng thành, thế là xong! Cái nhà này chính là của bọn tao rồi!” Hoa Tam Ngưu quay người quơ lấy cái cuốc bên tường, chỉ vào Hoa Chiêu nói: “Mau cút! Bằng không đừng trách tao không khách khí!”.Hắn gần đây hoả khí đặc biệt vượng.Toàn bộ thôn nhà nào cũng muốn phát tài, mỗi ngày kiếm được nhiều hơn 10 đồng, nhà bọn họ đậu xanh cũng lãng phí hết 10 đồng rồi, mà một ủ giá đỗ cũng không ủ ra nổi, quả thực tức đến chết người mà.


Hắn ta hiện tại gặp ai cũng đánh một trận.“Bác Triệu, ông ta không nói đạo lý.” Hoa Chiêu quay đầu nói với Triệu Lương Tài: “Bác nói đi.”Triệu Lương Tài gật đầu, nói với Khương Cần: “Cái phòng này lúc trước có ước định như thế nào, cô là người rõ ràng nhất, việc này phải giải quyết thế nào, cô cũng biết rõ, nhanh đem nhà trả cho người ta đi.”Trong nhà Hoa Tam Ngưu, Khương Cần làm chủ, cái này ông hiểu rõ.Khương Cần cười cười, né tránh vấn đề này, hỏi Triệu Lương Tài: “Đội trưởng, thôn chúng ta, mỗi gia đình chỉ được phân có một nền nhà, dựa vào cái gì Hoa Chiêu cùng ông nội có thể ở hai nơi? Nền nhà thôn chúng ta chính là dựa theo đầu người chia sao? Mỗi người một chỗ? Vậy nhà tôi có thể xin vài chỗ đây này?”Cô ta lại hỏi Hoa Chiêu: “Ngươi nếu ở phòng này cũng được, vậy chỗ kia của hai ông cháu các người không ở được rồi hả? Vậy vừa vặn, nhà chúng tôi không có nền nhà, chúng tôi sẽ qua đó ở.”“Nghĩ khá lắm!” Hoa Chiêu cười nói: “ Thím cũng nghĩ lầm rồi, cái nhà này tôi không lấy cho mình, đây là cho mẹ tôi, bà ấy sẽ về trong thôn an cư lạc nghiệp, ở chỗ này.


Nhà của bà ấy là của bà ấy, nhà của tôi là của tôi, không ngại.”Khương Cần sững sờ, những người xem náo nhiệt cũng sửng sốt.

Trương Quế Lan ở trong huyện thì không ở, còn muốn trở về?Khương Cần quên luôn chuyện nhà cửa, ngạc nhiên mà hỏi thăm: “Mẹ của cô bị bỏ sao? Cái người đàn ông trong huyện không cần nữa sao?”“Không có a, mẹ tôi sẽ trở lại thôn ủ giá đỗ, cái này so với làm nhân viên tạm thời trong huyện còn tốt hơn.” Hoa Chiêu nói.Khương Cần lập tức thấy hận rồi, người bên ngoài cũng muốn tới thôn ủ giá rồi! Nhưng nhà cô ta còn chưa ủ được giá đỗ đạt tiêu chuẩn.“Đừng ngắt lời, cái nhà này vốn dĩ của mẹ tôi, hiện tại cũng là mẹ tôi đứng tên, bà ấy trở về là điều đương nhiên, các người tranh thủ dọn nhà đi.” Hoa Chiêu nói ra.Khương Cần lập tức nổi cáu: “Cha của mày đã chết bao nhiêu năm, mẹ của mày là người Trương gia thôn, hoặc là người trong huyện, có quan hệ gì với thôn chúng ta, dựa vào cái gì mà trở về.”Sắc mặt Hoa Cường lập tức trầm xuống.Hoa Chiêu lại không tức giận: “Hộ khẩu mẹ tôi chính là ở trong thôn này, không có rời đi, bà ấy chính là người thôn chúng ta, đây là chính sách, không phục có thể đi báo cáo , có thể đi bất cứ chỗ nào mà báo.”“Hiện tại, thím nên đem nhà giao ra.

Bằng không tôi sẽ đi báo cáo mấy người.” Hoa Chiêu nhìn Khương Cần nói: “ Tôi đã nói với thím, chỉ cần tôi đi báo, thì đến lúc đó không những thím phải giao nhà ra mà còn đem vị trí công tác dán vào đấy.”Khương Cần lập tức sợ rồi, cô ta sợ nhất là điều này.Trở thành kế toán đại đội bao nhiêu năm nay, uy phong bao nhiêu năm nay, hiện tại lại để cho cô ta xuống đất làm việc? Chẳng những mệt mỏi còn mất mặt, cô ta sẽ không sống nổi mất!Hoa Tam Ngưu thấy vợ không nói lại Hoa Chiêu, lập tức giơ cuốc lên muốn xông ra ngoài, kết quả bị Khương Cần gắt gao kéo lại.


Cái người ngu ngốc này, sợ cô ta mất việc không đủ nhanh sao?“Muốn nhà chúng tôi cũng được, tôi có một điều kiện.” Khương Cần hét to.“Thím nói đi” Hoa Chiêu nói ra.“Cô sẽ phải dạy bọn tôi ủ giá đỗ.” Khương Cần nói ra.Ủ được giá đỗ, một tháng kiếm được 300 đồng tiền, hai tháng có thể làm được một căn nhà mới.

Cô ta mới không thèm cái nhà từ dưới đất chui lên này.Hoa Chiêu sững sờ, thoải mái mà cự tuyệt: “Không được.”Không đợi Khương Cần nổi bão, cô còn nói thêm: “Ủ giá đỗ là chuyện đơn giản cỡ nào, hiện tại nhà nhà đều biết, hơn nữa đa số cũng không phải là cô dạy, người ta nghe một chút người khác nói liền có thể làm được, chẳng lẽ thím không làm được, do thím quá ngu ngốc, tôi không dạy được.”Khương Cần càng tức giận, vậy mà dám nói cô ta đần.“Tôi mặc kệ, cô phải dạy tôi đến khi làm được mới thôi, bằng không thì cái nhà này, đừng mơ lấy lại.”Hoa Chiêu ngừng cười, mặt lạnh xuống: “Thím không có tư cách cùng tôi nói điều kiện, công việc cũng không muốn?”Âm thanh của cô tuy ôn nhu, nhưng ánh mắt, khí thế một chút cũng không ôn nhu, một cỗ áp lực vô hình bao quanh Khương Cần, làm cô ta lập tức không dám càn quấy.Nhưng cứ như vậy mà đem nhà ở nhường đi, không cam lòng ah.“Được! Cháu nói đúng, cái nhà này là của mẹ cháu đấy.” Khương Cần đột nhiên quay đầu, chỉ vào căn nhà phía sau lưng: “Hơn mười năm rồi, chúng ta giúp cháu bảo quản đấy, mỗi năm đổi một nóc nhà, không khiến nó mưa dột, không khiến nó sụp đổ, cũng không để lại một cái vườn khô cằn, không có chúng ta, nơi đây đã sớm bị phế đi, nên cháu đã cho chúng ta phí vất vả!”.


-->

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận