Quảng cáo

[Fanfiction] [VKookSu] Trường Học Vampire

Nắm chặt hai bàn tay lại, khuôn mặt thanh tú của Yoongi bỗng chốc tối sầm. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, anh lấy lại vẻ bình tĩnh, gật đầu nói. "Ta hiểu rồi, ông ra ngoài một lúc được không?"

"Cậu Yoongi..."

"Được rồi, ta biết mình phải làm gì. À... còn một chuyện này nữa ta muốn nhờ ông."

"Cậu nói đi."

"Ông có loại thảo dược nào giúp người uống bị mất trí nhớ một cách chọn lọc không?" Yoongi nhíu mày hỏi.

"Không, nhưng tôi có cách thôi miên giúp người đó mất đi phần kí ức muốn vứt bỏ. Nhưng cậu hỏi điều đó để làm gì?" Yong Jin ngạc nhiên kêu lên.

"Ta muốn nhờ ông giúp ta một việc..."

"Kẹt... kẹt..."

Đẩy cánh cửa gỗ, Yoongi nhẹ nhàng bước phòng, ngồi xuống bên cạnh Jungkook. Cậu ấy đang mê man trong cơn đau đớn của thể xác và tinh thần. Khuôn mặt thanh tú lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, cơ thể cứ run lên từng đợt.

"Anh sẽ làm tất cả vì em. Cơn đau này sẽ qua nhanh thôi, hãy tin anh."

Quảng cáo

Yoongi thì thầm rồi cúi xuống hôn nhẹ lên bờ môi Jungkook. Một giọt nước mắt chợt trào ra khỏi khóe mi của cậu. Nóng hổi, mặn đắng, cậu đang khóc vì đau hay khóc vì anh? Điều đó không còn quan trọng nữa, bởi từ nay cho đến cuối cuộc đời sẽ chỉ mình anh đau vì cậu, khóc vì cậu, và sẽ chỉ có mình anh dõi theo cậu mọi lúc mọi nơi.

Anh đã từng ích kỉ, mong cậu là của mình, ích kỉ muốn giữ cậu trong vòng tay của riêng anh. Anh ghen tức và khó chịu khi có người con trai khác đứng bên cạnh cậu. Anh đã từng hứa với lòng dù có chết cũng phải để cậu ở bên cạnh anh. Chính anh đã cho rằng bản chất của tình yêu là ích kỉ.

Nhưng càng ở bên cậu, càng yêu cậu, anh lại càng nhận ra rằng, yêu một người thật lòng không phải là ích kỉ giữ người đó ở bên mình. Anh đã học được cách buông tay, để cậu ấy ra đi, chọn cho cậu ấy một con đường bình yên không sóng gió, không chết chóc. Anh sẽ nén nỗi đau trong lòng, một mình rẽ sang lối khác tình nguyện làm lá chắn vững chắc cho cậu ấy.

Có ai biết được anh đã đau như thế nào khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của cậu lúc ở bên bờ biển, gào gọi tên anh, nói yêu anh, nói hận anh. Anh đã trăm ngàn lần muốn giải thích với cậu ấy mọi chuyện nhưng anh không thể, Min Bang Bang vẫn còn đó, mối hiểm họa vẫn còn đó, anh không thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên của cậu ấy được.

Đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán Jungkook, Yoongi nhếch môi nở một nụ cười buồn.

"Năm năm qua, em có hạnh phúc không? Con đường anh đã chọn để em đi nó có yên ổn không? Em có vui không, Jungkook?"

"Đến giờ phút cuối cùng của cuộc đời, anh rất muốn giải thích cho em hiểu mọi chuyện, anh muốn em biết anh yêu em như thế nào. Nhưng còn có ích gì? Đến khi em thức dậy, những kí ức về anh trong em sẽ chỉ là một bóng mờ không xác định, là ngôi sao đã tắt, là ánh trăng đã lụi."

"Anh trong em chỉ là một cơn gió lướt qua vô định. Một lựa chọn phũ phàng với anh nhưng lại dễ dàng cho em. Vì vậy anh sẽ chọn đi con đường đó, sẽ yêu em cho dù em không biết đến sự tồn tại của anh. Năm năm trước, tình yêu em trao cho anh thấm đầy nước mắt vì bị vây kín bởi nỗi hận thù sâu sắc. Dù vậy đối với anh, nó vẫn là một món quà vô giá, một món quà mà anh vẫn hằng mong ước."

"Nhưng giờ phút này anh có thể xin em một ân huệ nữa không? Em hãy chấp nhận điều đó vì một người đã yêu em thật lòng. Hãy cho anh một đứa con, hãy để nó sinh ra đời và yêu em như anh đã từng yêu. Nó và Taehyung sẽ là những người yêu em, bên em trọn đời. Nếu anh không thể là giấc mơ của em thì anh sẽ tìm cho em một giấc mơ khác. Một lần này và cho mãi mãi về sau, hãy để anh nói lời yêu em..."

"Rầm..."

Đẩy mạnh cánh cửa phòng, ông quản gia già thẫn thờ bước vào. Trên chiếc giường nhỏ nhắn, chàng trai đang nằm ngủ thật bình yên, không đau đớn, không mệt mỏi.

Gió từ ngoài thổi vào làm căn phòng dậy lên hương hoa hồng. Mùi hương của cậu ấy vẫn còn đây nhưng người thì đã ra đi rồi. Ông vốn đã biết trước điều đó nhưng sao vẫn thấy đau quá, bi thảm quá. Gục người xuống sàn nhà, người quản gia già ôm mặt khóc nức nở.

Ông chỉ khóc có ba lần trong đời. Một lần là khi ba mẹ cậu Yoongi mất, một lần là khi bà cậu ấy ra đi và lần thứ ba là vì cậu ấy. Ông khóc cho tình yêu của cậu ấy, khóc cho tương lai và khóc cho mọi thứ thuộc về cậu ấy. Ông trời trên kia thì ra không hề công bằng như người ta đã nói. Nếu ông ta công bằng thật thì chắc chắn cậu Yoongi là ngoại lệ.

Tiếng động bất chợt vang lên từ giường ngủ khiến ông giật mình, vội ngẩng đầu lên. Cậu bé đã thức dậy sau khi thoát khỏi bàn tay của tử thần.

Nhìn cậu bé, ông bỗng thấy lòng đau như cắt, khuôn mặt ngơ ngác ấy sẽ ra sao nếu ông nói ra cho cậu biết hết mọi chuyện?

"Đây là đâu? Ông là ai, sao cháu lại ở đây?" Nhìn ông quản gia bằng đôi mắt ngơ ngác, Jungkook kêu lên, hai tay ôm lấy đầu vì đau nhức.

"Đây là nhà tôi, cậu Yoongi đã đưa cậu tới đây." Ông Yong Jin gạt nước mắt, nói bằng chất giọng khàn khàn.

"Yoongi? Vậy anh ta đâu? Tại sao cháu chưa chết?"

"Cậu ấy đi rồi."

"Đi rồi, ông nói vậy là sao? Anh ta đã đi đâu?" Jungkook kêu lên rồi vội hất chăn lao xuống giường, nhưng vì vẫn còn yếu nên cậu đứng không vững, cả người ngã nhào ra phía trước.

"Để giải được độc hoa Pureblood cậu ấy đã chấp nhận hy sinh, hiến dâng toàn bộ thân xác của mình cho cậu." Ông Yong Jin cay đắng nói.

"Hy sinh? Như vậy là sao? Ông nói gì cháu không hiểu?"

"Thứ duy nhất giải được độc hoa Pureblood chính là máu của Vampire thuần chủng. Để cứu sống cậu, Yoongi đã dùng toàn bộ số máu trong người mình thanh lọc chất độc hoa Pureblood, biến cậu thành Vampire thuần chủng. Dòng máu đang chảy trong người cậu lúc này chính là máu của cậu ấy. Mạng sống của cậu đã được cậu ấy đánh đổi bằng chính mạng sống của mình." Ông quản gia nói rồi đưa tay lên ôm lấy mặt, cố che giấu những giọt nước mắt mặn đắng.

"Ông nói gì vậy? Điều này không thể xảy ra, cháu không tin, không bao giờ tin. Làm sao anh ta có thể hy sinh bản thân để cứu cháu khi mà năm năm trước anh ta đã suýt lấy mạng cháu bằng chính đôi tay của mình?" Jungkook gào lên, lắc đầu quầy quậy. Cậu không thể tin được những lời ông lão nói, anh Yoongi không thể chết dễ dàng như vậy, hơn nữa lại là chết... vì cậu.

"Chuyện của năm năm trước, tất cả chỉ là một vở kịch."

"Vở kịch?"

"Đúng vậy. Cậu chưa bao giờ thắc mắc sao hôm đó mình lại may mắn thoát chết như vậy sao? Ông trời không thể ban cho cậu sự may mắn lớn đến thế. Tất cả đều là nhờ Yoongi. Cậu ấy đã cùng Kim Taehyung bày ra một vở kịch lừa Min Bang Bang tin rằng cậu đã chết. Để cậu có thể ra đi mà không vướng bận điều gì, Yoongi đã cố tình làm cậu hiểu lầm, cậu ấy muốn cậu quên đi mọi thứ và bắt đầu với một cuộc sống mới bình yên hơn. Hạnh phúc của cậu chính là mục tiêu và mong ước duy nhất của cậu ấy. Tất cả những gì cậu ấy làm đều là vì cậu."

"Thế còn ba tôi? Anh ấy giết ba tôi cũng là vì tôi sao?"

"Chính Jeon SungJae đã quỳ xuống cầu xin Yoongi giết ông ta."

"Tại sao?" Jungkook kinh ngạc kêu lên.

"Vì ba cậu đã bị Vam thuần chủng cắn. Ông ta biết mình sắp thoái hóa xuống cấp E. Ba cậu lo sợ một lúc nào đó, chính mình sẽ làm tổn thương hai mẹ con cậu, nên ông ta đã cầu xin Yoongi hãy giết ông ta nếu một lúc nào đó ông ta bị mất kiểm soát. Ngày hôm đó để cứu cậu và cũng là để giữ lời hứa, Yoongi buộc phải nổ súng. Cái chết của ba cậu đã khiến cậu ấy phải chịu bao đau khổ và dằn vặt trong suốt từng ấy năm." Ông Yong Jin nói rồi thở dài não nề.

"Tất cả mọi chuyện là thật sao?"

"Đúng vậy. cậu ấy không muốn tôi giải thích cho cậu nghe mọi chuyện nhưng tôi không làm được, tôi phải nói, để cho cậu biết rằng cậu ấy đã yêu cậu nhiều như thế nào."

"Nói dối, không tin. Nếu điều ông nói là thật, nếu anh ấy yêu cháu thì hãy ra đây đi, cháu chỉ tin những gì anh ấy nói mà thôi. MIN YOONGI, ANH MAU RA ĐÂY CHO EM..."

Jungkook nắm chặt tay vào vạt áo, gào đến khan cả giọng. Giọng nói của cậu lạc đi trong những tiếng nấc nghẹn ngào. "Đừng trốn nữa, anh mau ra đi. Anh định chơi trốn tìm với em đấy à? Đừng chơi nữa, trốn tìm chỉ dành cho lũ trẻ con mà thôi... huhu... Được rồi, được rồi, em chịu thua được chưa, anh mau ra đây đi! Em đếm từ 1 đến 100 anh phải đứng trước mặt em đấy...1, 2, 3.... 50... huhu... 51... 60... huhu.... 70... 99... 100..."

Từng con số, từng con số cứ dần trôi qua nhưng Yoongi vẫn không xuất hiện, bây giờ và mãi mãi cũng không. Những con số lẫn trong những tiếng nấc nghẹn ngào, đau thương. Nước mắt và cơn đau dằn xé trong tim tỉ lệ thuận với nhau cứ dần tăng lên theo cấp số nhân, tiếng khóc nức nở, nghẹn ngào của người con trai khiến vạn vật xung quanh đều chung nhau một nỗi buồn sâu thẳm.

"Tại sao? Tại sao anh vẫn không xuất hiện? Em đã đếm đến một trăm rồi mà? Em phải làm thế nào thì anh mới ra gặp em đây? Hãy xuất hiện và nói với em rằng anh yêu em, ngoài anh ra em không tin bất cứ ai cả, được không anh? Huhu..."

"Cậu đừng như vậy nữa, cậu ấy sẽ không trở lại đâu." Đặt tay lên vai Jungkook, ông quản gia khẽ an ủi.

"KHÔNG! Ông nói dối, anh ấy cũng nói dối, tất cả đều lừa dối tôi... Cái gì mà yêu tôi, muốn bên tôi suốt trọn đời? Đã hứa là sẽ hạnh phúc bên nhau thế bây giờ anh ấy ở đâu? Tại sao? Tại..."

"BỐP..." Mạnh mẽ và dứt khoát, ông quản gia Yong Jin dùng tay đập mạnh vào gáy Jungkook khiến cậu không kịp phản ứng, chỉ mở to mắt đầy ngạc nhiên rồi ngất lịm đi.

Nhìn chàng trai đang chìm dần trong cơn mê, ông Yong Jin chợt cảm thấy đau lòng. Ông cảm thấy thật có lỗi vì đã làm trái lệnh Yoongi.

Trước đó cậu ấy đã nhờ ông một việc đó là trước khi Jungkook thức dậy, ông phải làm cho cậu bé quên đi tất cả những gì liên quan đến Yoongi, xóa bỏ hoàn toàn hình bóng của cậu ấy trong trái tim cậu bé.

Nhưng... ông đã không làm như vậy, ông đã nói hết cho cậu bé biết mọi chuyện. Chứng kiến sự đau khổ của cậu bé, ông cảm thấy thật có lỗi nhưng ông không hối hận vì việc mình đã làm. Ông không muốn tình yêu của cậu Yoongi là vô nghĩa, cậu bé phải biết cậu ấy đã yêu, đã hi sinh nhiều như thế nào vì cậu.

Ông mừng là tình cảm của cậu ấy không hề vô vọng, cậu bé ấy đã khóc vì cậu ấy, đau vì cậu ấy. Như vậy... là đủ rồi.

Bây giờ ông sẽ làm theo lời Yoongi, khiến cậu bé quên đi tất cả những gì liên quan đến cậu ấy, cả những kí ức vui vẻ và cả những kí ức đau buồn. Lần tới thức dậy, cậu bé sẽ không còn phải đau, không còn phải khóc nữa. Cậu bé sẽ có một cuộc sống mới đẹp như giấc mơ, một giấc mơ mà cậu ấy đã dùng cả mạng sống của mình để ban tặng cho cậu.

Rồi đây, Kim Taehyung sẽ đến tìm cậu bé, cậu ta đã, đang và sẽ yêu cậu như cậu Yoongi đã từng yêu.

"Chúc cháu hạnh phúc, cậu bé!"

---

Một cơn gió nhẹ thổi qua khiến chiếc chuông gió kêu leng keng, tôi khẽ chớp mắt, sắc xanh của đất trời và cây cối lọt qua khung cửa gỗ tràn vào căn phòng ngập mùi hương của hoa hồng và gỗ mộc. Tôi cựa mình ngồi dậy, hít một hơi thật sâu.

Sao tôi lại ở đây nhỉ? Còn mẹ tôi, cụ Jung, Jackson, Taehyung và... ai nữa nhỉ? Tôi nghĩ rồi chợt thần người ra. Cái tên trong dấu ba chấm ấy là ai? Sao tôi không tài nào nhớ ra người đó nhỉ? Có cảm giác như người đó rất quan trọng nhưng lại chưa hề tồn tại.

Trái tim tôi bỗng nhói lên mà không hiểu tại sao, trong lòng chợt thấy đau, một nỗi đau vô hình.

Gấp gọn chiếc chăn đơn trên giường, tôi mở cửa bước ra ngoài. Một không gian bao la, bát ngát như trải ngập trước mắt tôi, đẹp quá, tuyệt vời quá. Tất cả mọi thứ đều căng tràn nhựa sống, không gian ngập hương hoa và tiếng chim líu lo. Tôi nhắm mắt đón lấy cơn gió mát mẻ vương chút hơi xuân ẩm ướt, lòng chợt thấy thanh thản kì lạ.

"Jungkook..."

Tiếng gọi vang lên từ đằng sau khiến tôi giật mình, trái tim hẫng đi một nhịp. Tiếng gọi quen thuộc quá, tuy lạnh lùng nhưng cũng thật dịu dàng ấm áp.

"Taehyung?" Tôi quay lại nhìn hắn, chợt cảm thấy hạnh phúc đang xuất hiện ở nơi đây. Trong phút chốc, tôi đã không kiềm chế được bản thân chạy đến ôm chầm lấy hắn. Không hiểu sao tôi bỗng thấy nhớ hắn, nhớ kinh khủng.

Tôi cứ ngỡ rằng hắn sẽ rất khó chịu, rất bực mình trước hành động thân mật của tôi và hắn sẽ đẩy tôi ra như cái cách hắn vẫn làm với người khác.

Nhưng trái với dự đoán của tôi, Taehyung dang rộng vòng tay, đón tôi vào lòng và ôm tôi thật chặt bằng vòng tay ấm áp của hắn. Tôi nghe trong gió tiếng hắn thì thầm thật dịu dàng. "Tôi nhớ em, rất nhớ... Mọi chuyện đã kết thúc rồi phải không?"

"Ừ, tất cả đã kết thúc rồi. Chúng ta về nhà thôi."

---

Mười năm sau...

"Jan, đứng lại, anh sẽ bắt được em cho xem." Thằng tóc bạc hét lên đầy ranh mãnh. Phía trước nó là một cậu bé tròn tròn dễ thương đang xách giày chạy như bay, vừa chạy vừa mếu máo khóc. "Huhuhu... Ba ơi, anh Jun bắt nạt con huhu."

"Jun, em đang làm gì vậy? Không được trêu Jan." Thằng nhóc tóc đen có đôi mắt dịu dàng không biết từ đâu xuất hiện đứng chắn trước mặt hai đứa nhỏ. Nó vừa cau mày nhìn thằng em bất trị vừa dịu dàng vuốt tóc cậu em, trông nó rất ra dáng một người anh tuyệt vời.

"Yoongi hyung, Jun hyung bắt chuột chết trêu em, anh phải phạt anh ấy."

"Ừ anh biết rồi, Jan ngoan nhé!"

"Á... á, đấy đấy chuột kìa!"

...

"Ai da, ba cái đứa nhóc này lại trêu nhau rồi." Cau mày nhìn ba đứa con hiếu động của mình, Jungkook vội khoác cái áo lên người định chạy ra chỗ chúng nhưng có một vòng tay ấm áp bỗng vươn ra níu cậu lại.

Taehyung xuất hiện từ lúc nào, anh ôm lấy Jungkook từ đằng sau bằng đôi tay rộng lớn của mình.

"Đừng ra, em phải để cho chúng tự giải quyết chứ."

"Nhưng..."

"Không nhưng nhị gì nữa, hôm nay cuối tuần chúng ta đi ngắm hoa anh đào trên núi nhé!"

"Ừm, kế hoạch rất tuyệt, nhưng còn lũ trẻ, có đem chúng theo không?"

"Dại gì, cứ để chúng ở nhà. Em mau đi chuẩn bị đi." Taehyung khẽ cười, cúi xuống thì thầm vào tai Jungkook.

"Ừm, nhưng anh phải bỏ em ra đã chứ?" Jungkook nói rồi bật cười.

"À, ờ, nhanh lên nhé!"

Taehyung gật gù rồi thả tay ra, khẽ hôn lên má vợ. Khi bóng Jungkook đã khuất sau tấm rèm phòng, anh chợt hướng mắt nhìn ra ngoài nhìn ba đứa con của mình, trong lòng chợt cảm thấy thanh thản.

"Anh thấy không anh trai, bọn em đang rất hạnh phúc. Em và cậu ấy sẽ nuôi nấng thằng bé nên người. Nhất định khi lớn lên, Yoongi sẽ trở thành một Vampire tuyệt vời như anh. Dù không bao giờ nhắc đến anh nhưng hãy tin rằng trong lòng tất cả mọi người đều có anh. Kim Yoongi..."

...

"Chuột nè, chuột nè..."

"AAAAAA... chuột! Á...", "BỊCH"

"Jan./Jan."

"Huhu đau quá, đau quá!"

"Em không sao chứ?/ Có làm sao không?"

"Tất cả là tại em đấy, Jun."

"Ế, sao lại tại em?"

"Hừ, em trêu Jan cho lắm vào. Jan, đi chơi với anh, mặc kệ nó."

"Ai cho đi, Jan phải chơi em."

"Với anh."

"Với em."

...

Một tam giác tình yêu mới lại ra đời, nó sẽ mãi mãi còn tồn tại, hết đời này sang đời khác và chỉ biến mất nếu như các bạn nghĩ rằng trên đời này không có Vampire, cũng như cái gọi là tình yêu của Vampire.

Nhưng tại sao các bạn lại cho rằng Vampire không hề tồn tại nhỉ? Hãy để trí tưởng tưởng bay xa, hãy tin rằng ngoài kia vẫn có những Vampire đang đi lại, đang cười nói và đang yêu giống như chúng ta, những con người cực kì bình

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận