Từ Hôm Nay Bắt Đầu Ngược Tra Nam



"Hải ca."
Dương Gia Lập đứng trước cửa, dùng một ánh mắt tha thiết mà nhìn Triệu Hướng Hải.

Triệu Hướng Hải sửng sốt, gần như không kịp phản ửng lại.

Một lúc lâu sau anh mới mỉm cười ôn nhu nhìn cậu: "Trở về rồi?"
"Em về rồi."
Dương Gia Lập mỉm cười đáp lại, sau đó bước nhanh về phía trước, mang theo chút tưởng niệm của hai người lâu ngày không gặp mà rất không đứng đắn ôm chặt lấy Triệu Hướng Hải.

Một cái ôm này của cậu, Triệu Hướng Hải cũng không có nghĩ gì nhiều.

Chẳng qua Tiêu Diệp và Diệp Đình đứng bên cạnh, khuôn mặt nháy mắt đã đen xuống đến đáng sợ.


Diệp Đình lặng lẽ đi đến bên người Tiêu Diệp, gẩy gẩy tay Tiêu Diệp ý bảo hắn quay sang nói chuyện một chút, sau đó Diệp Đình hừ một tiếng nói: "Sao Dương Gia Lập lại thân với Triệu tổng vậy? Hay là hai người đó có bí mật gì mà tôi không biết?"
Tiêu Diệp híp mắt nhìn: "Không có đâu."
Một tên Quan Trường Phong đã đủ để hắn uống cả một thùng giấm lớn, giờ mà lại có tình địch đến nữa chắn chắn hắn sẽ tức đến giãy đành đạch mất.

"Tiêu, khoảng thời gian này thế nào rồi?" Diệp Đình vỗ vỗ bả vai của Tiêu Diệp: "Truy người về tay rồi?"
Trong mắt Tiêu Diệp bỗng hiện lên một mảng thâm trầm: "Tôi còn phải cố gắng hơn, vẫn còn kém một chút."
"Cậu cố lên." Diêp Đình lắc lắc đầu: "Tôi thấy tâm ý của cậu cũng đủ lớn rồi, nói chuyện với anh ta đi, chỉ cần anh ta tin rằng cậu thật sự ăn năn thì sẽ chấp nhận bên cậu một lần nữa thôi."


Tiêu Diệp nhẹ nhàng cười: "Cảm ơn."
Diệp Đình ừ một tiếng, quay đầu nhìn chằm chằm Triệu Hướng Hải và Dương Gia Lập đang không ngừng dựa vào nhau thân mật.

Ánh mắt của hắn sắc bén, lại xen chút lo âu.

Tiêu Diệp đều đã theo đuổi được bước chân của Triệu Hướng Hải, nhưng bản thân hắn còn đang ầm ĩ cùng với gia hỏa nhà mình kìa.

Tuy rằng hắn thời thời khắc khắc đều mang Dương Gia Lập theo bên người như sủng vật, chỗ nào cũng không cho cậu đi, cũng không cho phép cậu được tiếp xúc với người lạ, khiến cho mọi sinh hoạt của cậu đều do hắn điều khiển.

Nhưng cho dù là vậy thì hắn vẫn có một cảm giác mãnh liệt, Dương Gia Lập thật ra không hề thuộc về hắn.

Thật kỳ quái...!
Rõ ràng đã khóa chặt cậu bên người, tại sao vẫn còn lo được lo mất? Diệp Đình mơ màng nghĩ.

Dương Gia Lập nói chuyện xong với Triệu Hướng Hải, bước chân nhẹ nhàng hơn một chút đi tới bên cạnh Diệp Đình nói: "Anh ngồi ở đây đi, tôi tới đình viện đi dạo."
Diệp Đình lạnh mặt, kéo lấy tay cậu: "Tôi đi cùng em."
"Hừ." Trên mặt Dương Gia Lập hiện lên sự bất mãn: "Tôi chỉ tới đình viện xem một chút thôi, cũng đâu có ra khỏi cửa.


Anh cần gì phải nóng lòng như vậy? Làm như tôi là trên tội phạm đang lao động cải tạo vậy, một chút tự do cũng không có!"
Diệp Đình lập tức lôi Dương Gia Lập sang một bên, ánh mắt lộ ra tia uy hiếp: "Em đừng quên, tôi vốn dĩ không muốn đưa em về nước.

Là chính em cầu xin tôi, còn chủ động ở trên giường cầu thao làm nũng với tôi nên tôi mới mềm lòng cho em về đây.

Nếu em dám thừa dịp này để chạy trốn, em chống mắt lên xem tôi ** chết em như thế nào!"
Dương Gia Lập giận dữ hất tay hắn ra: "Ha, ai có thể vui vẻ ở bên cạnh tên ngốc như anh được chứ? Đồ khùng." Dứt lời, cậu mặc kệ sắc mặt khó coi của Diệp Đình mà đi thẳng đến đình viện.

Diệp Đình đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng của Dương Gia Lập mà sắc mặt bỗng trầm xuống.

Thật lâu sau hắn mới lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, hít nhẹ một hơi rồi nhả khói ra, thoạt nhìn tâm tình bực bội không có nơi trút giận.

Một giờ sau, tiệc sinh nhật đã hoàn thành xong khâu chuẩn bị.

Tiêu Diệp nhìn đồng hồ, cũng đến lúc phải đi rồi.

Trước khi đi, hắn đến tìm Triệu Hướng Hải đang ở trong sân, nói: "Hải ca, em về công ty trước, đến khi tiệc sinh nhật của Nhạc Nhạc bắt đầu thì em sẽ về."

Triệu Hướng Hải gật gật đầu: "Tôi biết rồi."
Tiêu Diệp xoay người đi, được vài bước lại xoay người lại, bá đạo giữ lấy chặt tay của Triệu Hướng Hải, nhướn người hôn lên khóe môi của anh một cái: "Đừng làm việc mệt mỏi quá, em có đưa cho anh một bức thư, anh nhớ xem đấy."
Dứt lời, hắn thừa dịp Triệu Hướng Hải còn chưa phát hỏa liền xoay người chạy mất, để lại Triệu Hướng Hải mặt mày nhăn nhó vì bị hôn trộm.

Anh nhìn bóng lưng của Tiêu Diệp, vừa định lớn tiếng mắng người, lời nói đến bên miệng lại bị nghẹn lại.

Anh lắc đầu, vừa định sửa sang lại đình viện thì trợ lý Vương bỗng từ trong phòng đi ra, cười nói: "Triệu tổng, ngài có điện thoại."
"Ai gọi?"
"Là tiểu thư gọi về."
Triệu Hướng Hải vừa nghe thấy điện thoại của Nhạc Nhạc, liền vội vàng cầm lấy điện thoại, ôn nhu nói: "Nhạc Nhạc?"
Tiêu Nhạc Nhạc nhẹ nhàng nói vọng lại từ đầu giây bên kia: "Ba ba, bọn con sắp được về rồi, sinh nhật của con đã chuẩn bị xong chưa ba?"
- ---------------------------------------------
Zine: Hình như Diệp Đình với Dương Gia Lập này không phải Diệp Đình với Dương Gia Lập kia.....


Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận