Quảng cáo

Từ Hôm Nay Bắt Đầu Ngược Tra Nam



Quan Trường Phong làm việc xong liền vội vàng chạy tới bệnh viện.

Phần lưng của Triệu Hướng Hải bị thương nghiêm trọng, vốn dĩ hắn muốn bồi bên cạnh anh một ngày, ở trong bệnh viện giúp anh mỗi khi anh cần.

Nhưng dở ở chỗ hôm nay công ty hắn có hội nghị quan trọng, thật sự hắn không thể chạy thoát được, chỉ có thể tới bệnh viện nhìn anh một cái rồi lại vội vàng chạy đi.

Bận đến tận bây giờ hắn mới có thời gian rảnh đàng hoàng tới thăm Hải ca.

Quan Trường Phong dừng xe trước bãi dỗ dưới bệnh viện, cầm chìa khoá muốn lên lầu, nhưng nghĩ một chút, hắn lại đi sang quầy bán trái cây bên cạnh mua một rổ trái cây, xong mới bước vào thằng máy.

Quảng cáo

Hành lang cực kì yên tĩnh, trong không khí tràn ngập mùi nước sát trùng.

Quan Trường Phong hít sâu một hơi, nhẹ nhàng bước đến trước phòng bệnh của Triệu Hướng Hải.

Hắn đặt tay lên tay nắm cửa, vừa định đẩy ra thì chợt nghe thấy từng đợt âm thanh bên trong truyền tới.

Hắn nhíu mày, ghé tai vào cửa.

"Đau...Đau quá..."

"Tiêu Diệp, con mẹ nó cậu nhẹ một chút...!A!"
Quang Trường Phong vừa nghe xong liền ngây ngẩn cả người.

Đây...đây là có chuyện gì xảy ra???
Vừa rồi giọng nói kia, chắc chắn là của Triệu Hướng Hải không lẫn vào đâu được.

Nhưng tại sao Triệu Hướng Hải...lại phát ra loại âm thanh "mê người" như thế?
Hơn nữa, tại sao lại còn gọi Tiêu Diệp?
Sắc mặt của hắn bỗng chốc trắng bệnh, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc không dám tin.

Hắn đứng ngoài cửa một lúc lâu, nghĩ tới nghĩ lui cũng không dám trực tiếp đẩy cửa vào, mặt đi đến bên cạnh cửa sổ.

Phòng bệnh này có cửa sổ bằng kính, giờ khắc này cửa kính lại bị rèm che kín lại.

Quan Trường Phong tới tới lui lui trước cửa kính một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm thấy một lỗ hổng chưa được che đậy hoàn toàn, đúng lúc có thể quan sát tình hình bên trong một chút.

Hắn nhìn qua khẽ cửa, chỉ thấy trong phòng bệnh, Triệu Hướng Hải đang ghé người vào giường, khuôn mặt anh tuấn hiện rõ nét thống khổ, mồ hôi chảy ròng ròng không ngừng.

Khe hở quá hẹp, hắn chỉ có thể nhìn thấy nửa người trên của Triệu Hướng Hải.

Trên người anh lúc này đều đã trần trụi, phần lưng tựa như có bằng tay ai đó đang vuốt ve.

Chỉ cần người có não thì sẽ đều biết đó là tay của Tiêu Diệp!
Quan Trường Phòn mở to hai mắt nhìn, hắn dường như không thể tin vào mắt mình.

Không phải Hải ca đã chia tay với Tiêu Diệp rồi sao?!
Không phải anh đã hoàn toàn hết hy vọng với tên gia hỏa EQ thấp Tiêu Diệp này rồi sao! Vì cái gì, bọn họ lại có thể thân mật như vậy?
Quan Trường Phong âm thầm siết chặt nắm tay, cả người phảng phất như bị tạt cho một gáo nước lạnh, thật sự rất khó chịu! Hắn chậm rãi lùi chân lại, đứng ở trước cửa một hồi lâu, nửa ngày cũng không nói lên lời.

Trước đây hắn vẫn luôn cho rằng, địa vị của Tiêu Diệp ở trong lòng Triệu Hướng Hải đã hoàn toàn vỡ nát, vậy nên cho dù cậu ta có muốn theo đuổi Triệu Hướng Hải một lần nữa thì cũng không bao giờ thắng được, khoing phải là đối thủ của hắn, bởi hết thảy những điều mà Tiêu Diệp làm đều quá ấy trĩ, phí công vô ích.

Nhưng
Nhưng vừa rồi nhìn thấy cảnh tượng ấy, hắn lập tức bị đánh đến vô tri.


Quan Trường Phong cúi đầu, cả người đều tản ra khí thế trầm thấp.

Hắn vốn tưởng rằng chỉ cần chậm rãi cảm hoá Hải ca, chậm rãi đánh vào tâm anh thì hắn sẽ có được anh.

Nhưng giờ hắn lại thấy Tiêu Diệp đã theo đuổi thành công đến cái dạng này, thành công đến nỗi khiến hắn cảm thấy hoảng loạn thất thố không thôi!
Quan Trường Ôhng bỗng cảm thấy cả người đều lạnh toát, lòng bằng tay đã đổ mồ hôi hột.

Hắn nhìn cửa phòng bệnh thật lâu, sau đó cắn chặt răng, cầm rổ hoa quả trên ghế xoay người rời đi.

Ngày hôm sau là cuối tuần.

Tiêu Diệp ngủ bên cạnh Triệu Hướng Hải cả đêm, tuy rằng dục vọng trào dâng mà không được giải phóng nhưng hắn vẫn cảm thấy vô cùng thoải mái.

hắn vốn muốn tiếp tục bồi Triệu Hướng Hải, nhưng chuyện công ty còn chưa được giải quyết ổn thỏa, trợ lý trong công ty đã gấp đến dậm chân gọi cho hắn 18 cuộc điện thoại, hận không thể cầm luôn văn kiện chạy tới bệnh viện.

Tiêu Diệp thở dài, giúp Triệu Hướng Hải đắp lại chăn: "Hải ca, em tới công ty một chút, trưa nay sẽ về bồi anh."
Triệu Hướng Hải liếc mắt nhìn hắn một cái, không nói truyện.

Tiêu Diệp hít sâu một hơi, xoay người ra khỏi phòng bênh.

Tiêu Diệp rời đi không lâu, Quan Trường Phong liền tới.

Trong tay hắn còn cầm theo túi giấy.

Hắn đi vào phòng, ngồi bên mép giường của Triệu Hướng Hải, khuôn mặt tươi cười vô cùng ôn hoà, đôi mắt đào hoa vô cùng ôn nhu bình tĩnh, giống như người tối qua rình coi bên phòng bệnh không phải là hắn.


Triệu Hướng Hải vừa thấy Quan Trường Phong liền lễ phép cười: "Trường Phong, là cậu sao."
" ngại quá, hôm qua công ty có việc gấp nên tôi tới một một lát lại phải rời đi."Quan Trường Phong đặt túi lên bàn, lấy ra một hộp đồ ăn: "Hôm nay có thể bồi anh một chút rồi."
Triệu Hướng Hải lắc đầu: " Không sao, nơi này có y tá, họ giúp tôi cũng được."
Quan Trường Phong mở hộp đồ ăn ra, mùi hương của thuốc dần tiêu tán ra không khí: "Tôi cố ý mua cho anh chút cháo, nghe nói hiệu quả bổ dưỡng không tồi, anh ăn thử xem?"
Triệu Hướng Hải cũng mới ăn sáng xong, lúc này còn chưa đói.

Anh khách khí nói với Quan Trường Phong: " Không cần cố ý chuẩn bị cho tôi đâu, phiền cậu quá rồi."
Quan Trường Phong dường như nhận ra trong lời nói của Triệu Hướng Hải có đôi phần xa cách, hắn trầm mặc trong chốc lát: "Hải ca, anh không cần vội cự tuyệt ý tốt của tôi như vậy.

" Không phẩy tôi không phải muốn cự tuyệt Ý tốt của cậu." Triệu Hướng Hải nhướn mày: " Chỉ là hiện tại tôi không muốn ăn gì hết.

Cậu là bạn của tôi, chúng ta..."
"Bạn." Quan Trương Phong lẩm bẩm, đặt hộp đồ ăn sang một bên.

Sau đó hắn cúi người, tiến tới gần Triệu Hướng Hải, trầm giọng nói: "Hải ca, chúng ta chỉ là bạn thôi sao?"
—————————————————
Zine: Chứ cưng còn muốn gì nữa??=)).


Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận