Quảng cáo

[Fanfic] [Bác Chiến] Tư Vấn Hôn Nhân

Trong suốt cuộc đời của mỗi con người luôn luôn có nhiều những hiểu lầm, cũng sẽ phạm phải sai lầm và cả những nuối tiếc, sự hối hận, nhưng tất cả đều phải trải qua rồi thì người ta mới nhận thấy điều đó. Chẳng qua khi nhận ra rồi còn có hay không một cơ hội sửa chữa.

Vương Nhất Bác hay Tiêu Chiến tất cả đều không nằm ngoài trong vòng quy luật ấy. Hai người năm ấy yêu nhau dù khác với lần cao trung cũng chỉ là những chú ngựa non háu đá, bản thân còn mang đầy những khuyết thiếu, nông nổi và sai lầm là điều không thể nào tránh khỏi. Đến bây giờ tạo hoá cho họ một cơ hội gặp lại nhau chính là để cho họ có cơ hội một lần làm lại.

Có thể mười năm là quá dài nhưng cơ hội thì không phải khi nào cũng có. Có rất nhiều chuyện muốn sửa cũng đã quá muộn. May mắn lần này Vương Nhất Bác gặp được Tiêu Chiến, vẫn chưa muộn. Gặp lại ở cái độ hai người đã trưởng thành hơn, cũng có thể dũng cảm mà đối diện mà đưa ra lựa chọn của bản thân và có thể nhận ra rằng đối phương chính là người mình cần.

Ngày hôm nay, Tiêu Chiến sẽ đến nhà Vương Nhất Bác thăm ba mẹ cậu như đã hứa. Dù đã chuẩn bị tinh thần trước cũng đã sắp xếp đâu vào đó mọi thứ nhưng Tiêu Chiến vẫn là có cảm giác căng thẳng khó nói.

Tiêu Chiến nói rằng muốn tự mình đến, Vương Nhất Bác lại nhất định không chịu nói rằng mười giờ sáng sẽ đến đón anh. Tiêu Chiến cũng không cố gắng để cự tuyệt nữa.

Đúng giờ, Vương Nhất Bác đến đón Tiêu Chiến, trên tay anh là hai túi quà đã chuẩn bị sẵn từ trước. Vương Nhất Bác không hài lòng lắm nhưng cũng không tỏ ý kiến. Đơn giản cậu cảm thấy những thứ ba mẹ Tiêu cho cậu lần trước đã quá đủ, cậu không muốn anh lại phải tốn kém vào những việc như thế này.

- Trông tôi có ổn không?

Tiêu Chiến không hiểu sao bản thân mình lại hỏi ra câu này, cảm giác đúng như kiểu mình sắp đi ra mắt bố mẹ chồng tương lai đến nơi, lo lắng phải xem cái phong cách ăn mặc liệu có hợp với mắt nhìn của gia đình nhà chồng hay không. Có điều lời nói ra rồi cũng như bát nước đổ đi chẳng rút lại được nữa.

Thật sự thì Tiêu Chiến không thể nào giống như Vương Nhất Bác đùng một phát đến nhà anh ngay giữa mùng một Tết như thế được, anh thật sự vẫn thấy căng thẳng, nghĩ rằng có chuẩn bị trước, bố mẹ Vương Nhất Bác cũng biết mà bớt đi chút lo lắng nhưng xem ra tình hình bây giờ thì cũng không có khấm khá hơn gì.

Quảng cáo

- Anh lúc nào cũng đẹp hết.

Vương Nhất Bác nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn anh đầy dịu dàng cùng vui vẻ. Lời nói này cũng chẳng tính là nịnh hót gì. Tiêu Chiến vẫn luôn đẹp như thế, bao năm qua các nét trên gương mặt trở nên hoàn chỉnh với vẻ đẹp của một người đàn ông mang sức hút nam tính, mạnh mẽ khiến người khác khó có thể cưỡng lại.

Vương Nhất Bác cũng không thể, chưa kể đến Tiêu Chiến lại luôn toát ra một nét đẹp tươi trẻ rất có cảm giác thiếu niên. Vương Nhất Bác chân chính cảm thấy mình đúng là gặp được trân bảo của cuộc đời.

- Vậy chúng ta đi thôi.

- Được.

Lần này Vương Nhất Bác nhanh tay thủ thế sẵn, không để lỡ cơ hội mở cửa xe cho Tiêu Chiến nữa.

- Anh căng thẳng sao?

- Có một chút.

Tiêu Chiến nói vậy, dù không làm ra biểu hiện gì quá lớn nhưng trong lòng lại thỉnh thoảng run lên từng hồi. Anh chưa từng đối mặt với ba mẹ Vương Nhất Bác dĩ nhiên là cảm thấy lo lắng cùng hồi hộp, nhưng lại không muốn để điều đó lộ ra quá rõ ràng trước mặt Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác phát ra một tiếng cười trầm thấp mà an ủi anh. Hơn ai hết cảm giác này cậu đã từng trải qua, hơn nữa khi đó tình cảnh có khi còn nguy nan hơn lúc này, chỉ có một con đường tiến về phía trước, không thể quay đầu lại.

- Không cần quá căng thẳng, họ nhất định sẽ thích anh.

Tiêu Chiến cố gắng bình ổn lại tâm tình đang nhảy lên nhảy xuống, lại nghĩ nghĩ kiêu ngạo mà đáp một câu, vừa để cố giấu đi hồi hộp trong lòng nhân tiện còn đâm chọt Vương Nhất Bác một chút.

- Tôi dĩ nhiên là đáng yêu hơn cậu. Họ thích tôi là đúng rồi.

Vương Nhất Bác phì cười, cũng không tiếp tục đôi co vấn đề này với Tiêu Chiến. Không thể phủ nhận câu nói đó của anh là sự thật. Tuy bây giờ chưa gặp mặt nhưng có khi người nhà cậu đã thích Tiêu Chiến hơn cậu mất rồi. Suốt thời gian chưa đưa được người về nhà, Vương Nhất Bác cũng vài lần được nghe ba mẹ Vương nói mình vô dụng đến thế nào.

Không mất quá nhiều thời gian để đến nhà bà mẹ Vương Nhất Bác. Ông bà Vương đã nhận được tin nhắn của thằng quý tử trước khi đưa người về nhà, cũng đã chuẩn bị đón người đâu vào đó hết rồi. Mẹ Vương vui vẻ mong chờ ra mặt đối với đối tượng kết hôn sắp tới của con trai mình.

Ba Vương vẫn là một thân thường phục không cầu kỳ kiểu dáng cổ điển ở nhà, mẹ Vương hôm nay ăn diện thấy rõ, xúng xính váy áo chờ đợi.

Đỗ xe xong, Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến bước vào đã thấy mẹ Vương đứng đón ở cửa. Tiêu Chiến có hơi bất ngờ, không nghĩ đến sẽ nhận được đãi ngộ này, anh cất tiếng chào trước.

- Cháu chào dì ạ.

Mẹ Vương từ khi thấy hai người xuống xe ánh mắt đã đặt trên người Tiêu Chiến. Nhìn thấy đối tượng của con trai cũng lấy làm ưng cái bụng lắm, vóc dáng cao ráo thon thả, khuôn mặt lại tươi trẻ ôn hoà, trông thấy mà dễ chịu cả người.

- Ừ chào cháu. Hai đứa có mất nhiều thời gian đến đây không?

- Dạ, không lâu lắm đâu ạ.

- Được được, hai đứa mau mau vào nhà đi.

Qua loa mới vài ba câu chào hỏi như vậy, mẹ Vương đã chẳng nhịn nổi mà thân mật nắm lấy tay Tiêu Chiến diễn một màn tay bắt mặt mừng đến mức Vương Nhất Bác ở bên cạnh ho khục khục vài tiếng bà mới bỏ ra, lại ở chỗ Tiêu Chiến không nhìn thấy mà liếc thằng con nhà mình một cái.

Vương Nhất Bác bị nhìn cũng chỉ hơi nhún vai, tỏ vẻ con đây chẳng làm sai điều gì, rảo bước theo sau hai người vào nhà.

Trong nhà ba Vương đang ngồi vị trí chủ vị chờ sẵn, mọi người lại diễn một màn chào hỏi giới thiệu với nhau. Tiêu Chiến lúc này mới có cơ hội tặng quà cho ông bà Vương.

- Đã đến chơi là quý rồi còn quà cáp nữa. Phiền cho cháu quá.

Đây là lời mẹ Vương nói. Nhưng thực tế ra là bà đang vui đến tít mắt khi nhận được quà của Tiêu Chiến, chiếc túi mà bà đã muốn có từ lâu. Quả nhiên là người vừa tinh tế lại có mắt nhìn, trong lòng mẹ Vương thầm cộng thêm cho Tiêu Chiến một điểm.

- Quà lần trước của ba mẹ cháu gửi tặng ta rất thích.

Đây lại là lời của ba Vương. Ông cũng đang ngầm gật đầu hài lòng với bộ nghiên mực và bút lông mà Tiêu Chiến tặng. Không thể không nghi ngờ đến chuyện thằng con trai ông đã nói đến chuyện ông thích thư pháp nhưng dù sao như thế này cũng quá là đúng ý ông rồi đi.

Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến được ba mẹ mình chào đón như vậy thì đứng một bên thầm phổng mũi, khuôn mặt hoàn toàn không thể nào giấu đi được nét vui vẻ hiện lên.

Mọi người cũng đơn giản nói chuyện với nhau, mẹ Vương thì thích Tiêu Chiến ra mặt. Tình cảnh này cũng không khác khi Vương Nhất Bác đến nhà Tiêu Chiến được mẹ Tiêu chiều chuộng là bao.

Ba Vương tính tình có hơi quái gở tiếp xúc với Tiêu Chiến cũng không có lộ ra điểm gì khác thường, cũng không hề làm khó anh. Chưa kể đến ông cũng rất hài lòng với đối ứng của Tiêu Chiến, luôn khéo léo, sắc sảo lại không tạo cho người khác cảm giác như người này đang cố tình lấy lòng. Ông nghĩ đến thằng con trai thế mà cũng có mắt nhìn người thật sự.

Tiêu Chiến nhận lời mời ở lại dùng cơm trưa. Trên bàn ăn có bốn người ngồi đối diện hai bên. Vương Nhất Bác ngồi cùng một bên với Tiêu Chiến. Dù ở nhà, ngay trước mặt ba mẹ mình Vương Nhất Bác vẫn chẳng thể nào bỏ qua thói quen, cứ vậy mà gắp đồ ăn cho Tiêu Chiến đến là tự nhiên.

Ba Vương nhìn thấy Vương Nhất Bác cùng vợ mình liên tiếp gắp đồ ăn vào bát Tiêu Chiến cũng rất tự nhiên đưa bát ra, nhưng người phản ứng nhanh hơn cả là Tiêu Chiến. Anh gắp một miếng cá hấp vào bát ba Vương, ông hài lòng thu bát về, mẹ Vương ở một bên chêm vào một câu:

- Ông còn ghen tị cả những việc như thế này nữa sao?

Ba Vương hiếm khi mà tự nhiên trả treo lại bà:

- Tôi không được để Tiểu Chiến gắp đồ ăn cho sao? Tôi cũng muốn.

Mẹ Vương phen này á khẩu không nghĩ đến lại bị phản đòn như vậy. Vương Nhất Bác im lặng không nói gì còn Tiêu Chiến thì vừa căng thẳng lại phải nỗ lực nhịn lại việc muốn cười, tâm trạng cũng thả lỏng hơn ít nhiều vì chuyện này.

- Cháu lo ăn đi đừng để ý đến ông ấy.

Mẹ Vương xua tay nói với Tiêu Chiến lại gắp thêm đồ ăn vào bát anh. Đồ ăn trong bát đã chất lên thành một ngọn núi nhỏ, Tiêu Chiến chỉ có thể kín đáo ở dưới gầm bàn mà đá đá chân Vương Nhất Bác, cố gắng ăn hết đồ ăn được gắp cho, một bên cũng mỉm cười mà đáp lại mẹ Vương:

- Dạ, không sao đâu ạ.

Nhưng là cái đá chân kia của Tiêu Chiến không mang theo bao nhiêu sức lực, ngược lại như đang gãi đúng chỗ ngứa cho Vương Nhất Bác khiến cậu càng không có chút nào biết đường thu liễm. Tiêu Chiến rất muốn quay sang mà trừng mắt với Vương Nhất Bác nhưng dưới tình huống này cũng chỉ có thể lặng im chống đỡ không làm ra biểu tình gì.

.
.
.

Vương Nhất Bác thật sự luôn là bộ dạng thiếu đòn mãi vẫn không chịu chừa. Dù bị đánh rõ là đau nhưng người hạ thủ lại là Tiêu Chiến, trong lòng Vương Nhất Bác lại cảm thấy có chút sảng khoái, cứ như lấy đó làm thú vui mà tiếp tục chọc ghẹo anh.

- Anh sao còn không chịu nằm xuống đi ngủ nữa? Bây giờ đã mười một giờ rồi.

Cũng may, Vương Nhất Bác tự nhiên như ruồi leo lên trên giường nằm Tiêu Chiến cũng không nói gì, xem đó như điều hiển nhiên. Nhưng Vương Nhất Bác nằm mãi vẫn chỉ thấy Tiêu Chiến ngồi ở bàn làm việc nhỏ cạnh giường, xem cái nọ tra cái kia mãi vẫn chưa chịu đi ngủ.

Tiêu Chiến thật ra vẫn đang phải giải quyết một số vấn đề của khách hàng. Nếu ở nhà với ba mẹ thì không nói nhưng nếu đi làm giờ ngủ của anh luôn rơi vào tầm 11 đến 12 giờ đêm. Hiện tại đối với anh vẫn chưa bị coi là quá muộn.

- Cậu im lặng một chút đi. Muốn ngủ thì ngủ trước đi, lát tôi ngủ.

Tiêu Chiến lạnh lùng đáp lại một câu. Ẩn chứa trong giọng nói còn có điểm không kiên nhẫn, anh đang rất tập trung vào công việc, bị người nhắc nhở làm phiền gần như là điều tối kỵ.

Vương Nhất Bác trái lại nghe thấy như vậy lập tức không hài lòng. Cậu không muốn mình làm phiền đến Tiêu Chiến làm việc, nhưng hiện tại đã không còn sớm, điều này làm cậu không hề hài lòng, rất không hài lòng.

Ngay khi Tiêu Chiến buông xuống tài liệu cũng hạ một hơi thở dài cùng lúc thì Vương Nhất Bác từ đằng sau tiến đến ôm lấy anh, một tay cũng gập lại máy tính trên bàn làm việc.

- Muộn rồi đi ngủ, ngày mai lại làm tiếp có được không?

Lần này Tiêu Chiến không tức giận, ngược lại cảm nhận hơi thở ấm áp của Vương Nhất Bác vấn vít phả vào da thịt khiến Tiêu Chiến vô thức mà run lên một cái.

- Được rồi, bây giờ đi ngủ.

Vương Nhất Bác hài lòng mỉm cười.

- Ngoan lắm.

Tiêu Chiến tức thì nhếch miệng không vui mà nhìn Vương Nhất Bác:

- Tôi là thú cưng của cậu đấy à?

Cứng miệng là thế Tiêu Chiến vẫn chỉ là xoay người đối mặt với Vương Nhất Bác mà không thoát khỏi vòng ôm của cậu. Vương Nhất Bác rất vừa ý về điều này, ngày lập tức lại hiện lên ý xấu muốn chiếm tiện nghi cúi xuống hôn nhẹ lên má anh vẻ mặt cười nhăn nhở:

- Bảo bối, đừng giận. Đi ngủ thôi nào.

Tiêu Chiến vẫn là không chịu thua, thể hiện vẻ cáu kỉnh mà nói:

- Ai là bảo bối của cậu?

Lần này Tiêu Chiến thoát khỏi vòng ôm leo lên giường chỗ Vương Nhất Bác đã nằm trước đó. Ờm ấm đấy, ít ra còn có công dụng làm ấm giường, đêm nay vậy cũng coi như không tệ.

Vương Nhất Bác tức thì chân chó theo sau nhảy lên giường liền ôm Tiêu Chiến vào lòng. Tiêu Chiến giãy dụa muốn thoát ra nhưng Vương Nhất Bác không buông, còn siết lại thật chặt, đôi tay không nặng không nhẹ véo vào eo Tiêu Chiến.

- Ngoan nào. Anh muốn vận động trước khi ngủ sao?

Tiêu Chiến lập tức cứng người không giãy dụa nữa. Anh bất ngờ quên mất giữa hai người trước đó đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa người nằm cạnh anh lúc này không phải là cún con lẽo đẽo dính người theo anh ngày xưa nữa. Hiện tại đây chính xác là anh đã dẫn sói vào nhà mình. Tiêu Chiến từ từ cựa người tìm một tư thế thoải mái trong vòng ôm của Vương Nhất Bác mà nhắm mắt lại không động đậy nữa.

Vương Nhất Bác thật ra đã nổi lên chút phản ứng rồi, vẫn may mà lần này còn không có đi quá đà. Cậu rất muốn Tiêu Chiến nhưng không phải lần này. Nhìn Tiêu Chiến ngoan ngoãn nằm gọn lỏn trong lòng mình, Vương Nhất Bác mỉm cười thoả mãn hôn lên đỉnh đầu Tiêu Chiến nói một câu ngủ ngon rồi cũng từ từ đi vào giấc ngủ.

.
.
.

Tỉnh dậy sau đêm hôm đó hai người lại vẫn như bình thường, chẳng qua những lời Tiêu Chiến trả lời Vương Nhất Bác qua tin nhắn cũng không còn quá lạnh nhạt như trước nữa. Thời gian hai người gặp nhau đi ăn trưa, ăn tối với nhau cũng nhiều hơn.

Một buổi tối nọ, Vương Nhất Bác lại đến ăn vạ đòi ở lại nhà Tiêu Chiến. Lần này Tiêu Chiến không có ý muốn đuổi cổ Vương Nhất Bác đi nữa. Anh quá hiểu Vương Nhất Bác rồi đi, đuổi thì chắc chắn không đi, không cho ngủ trên giường buổi tối kiểu gì cậu ta cũng sẽ mò lên, thôi thì ít ra đáp ứng đi thì Vương Nhất Bác còn biết chừng mực. Điều này là đúng tuy nhiên không phải khi nào cũng vậy.

Với một người đã ăn tủy biết vị như Vương Nhất Bác mà nói, lại còn đang ở cái độ tuổi "chín" đẹp của đàn ông, ở bên cạnh người mình yêu mà nhịn chuyện ấy thật sự là thử thách khó ngang lên trời. Tuy nhiên để đè được người ra mà người kia nguyện ý thì lại không phải chuyện dễ.

Trong một lần đi ăn trưa câu chuyện năm xưa của hai người lại được đào lại khi Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác vô tình gặp lại đối tượng khi xưa đã từng một thời theo đuổi Tiêu Chiến. Vương Nhất Bác đến tận bây giờ vẫn không thể ngăn nổi bản thân mình đổ giấm tràn lan khi nhìn thấy kẻ kia làm như quen thân gì lắm mà chào hỏi Tiêu Chiến.

Đối tượng kia nhìn thấy Tiêu Chiến vẫn là có chút yêu thích chẳng qua nhìn đến một Vương Nhất Bác sắc mặt hầm hầm kia thì cũng biết đường tém tém lại mà rút lui. Vương Nhất Bác đột nhiên lại như nhà bác học mới phát minh ra điều gì mới mẻ mà hô lên:

- Tôi nhớ ra vì sao mình lại nói câu nói gây hiểu lầm kia rồi.

Tiêu Chiến lúc này có vẻ như bởi vì gặp người kia nên chuyện xưa gợi lại chợt nhạy cảm hơn bao giờ hết tức thì liền biết được điều Vương Nhất Bác đang nói đến hiện tại là gì. Anh bình tĩnh mà hỏi lại một câu:

- Vì sao?

Vương Nhất Bác không mất thời gian bao lâu để sắp xếp lại các dữ kiện trong đầu mình đáp lại lời Tiêu Chiến.

- Người gay mà tôi nói ghê tởm ấy chính là cậu ta.

Tiêu Chiến không đáp lại chỉ hơi nhíu mày nhìn Vương Nhất Bác.

- Ngày cậu ta theo đuổi anh, anh không phải là đối tượng duy nhất của cậu ta. Cậu ta cố làm ra vẻ như anh là duy nhất nhưng sau lưng lại qua lại với không ít người, nam nữ có đủ.

Tiêu Chiến chỉ nhếch mày không lập tức đáp lại điều gì. Vương Nhất Bác lại tiếp tục.

- Khi đó thật ra tôi chỉ ghen chuyện cậu ta theo đuổi anh, không quá để ý đến chuyện khác. Những chuyện này đều là do Quách Thừa nói cho tôi biết. Do vậy khi đó mới nói ra câu nói kia. Anh có thể hỏi Quách Thừa, khả năng cậu ta có thể còn nhớ, cũng có thể làm chứng.

Tiêu Chiến nghe Vương Nhất Bác sốt sắng, gấp đến không chịu được nữa mà giải thích liên hoàn một màn này thì chỉ cảm thấy buồn cười.

- Tôi có làm gì sao mà cậu phải gấp gáp như vậy? Mọi chuyện đã trôi qua quá lâu rồi. Giữa tôi và cậu ta cũng chẳng có gì.

Vương Nhất Bác ỉu xìu đáp một câu:

- Tôi biết.

Tiêu Chiến tặc lưỡi:

- Coi như mọi chuyện đã rõ, những gì đã qua thì cứ cho qua đi. Hiện tại

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận