Quảng cáo

[Fanfic] [Datzu] Vợ Tôi Là Gangster

Chương 29 - Em sẽ bảo vệ chị!

Với sự cố gắng của cả đội Tzuyu, bản kế hoạch của nhóm được chọn làm bản quyền chính thức để đưa ra bàn luận ký kết hợp đồng với công ty lớn mang về nhiều tiền cho công ty.

Mọi người cùng tổ chức ăn mừng tại quán ăn xưa - nơi đã xảy ra kỷ niệm đẹp giữa Dahyun và Tzuyu. Đó là lần đầu tiên Dahyun và Tzuyu gặp nhau, số phận đã gắn chặt hai con người tưởng chừng như không thể dung hòa.

Quán Sushi

"A! Lâu quá không gặp, mời vào mời vào~" - Đích thân ông chủ ra cong lưng đón tiếp.

"Họ nhiệt tình quá nhỉ?" - Các đồng nghiệp của Tzuyu cứ quay qua quay lại nhìn quán ăn. Như mọi lần, Dahyun dặt trước că phong VIP đủ lớn cho mọi người.

"Vợ nè, vài hôm nữa em được nghỉ phép, mình đi chơi nha" - Tzuyu ngồi cạnh nói nhỏ vào tai Dahyun.

"Di đâu?" - Dahyun vui vẻ hỏi, vì sắp tới là kỷ niệm 1 năm ngày cưới của họ rồi. Cô trông chờ Tzuyu sẽ mang đến bất ngờ gì cho mình.

"Đến một nơi chỉ có hai chúng ta" - Tzuyu cười, nheo nheo đôi mắt, chúng xếp lại thành hai đường hỉ cong cong.

"Mờ ám!" - Dahyun cười.

"Tzuyu à, không! Bây giờ phải gọi là chị hai rồi" - Ông chủ rối rít rót rượu sake cho Tzuyu.

"Ông chủ cứ gọi là Tzuyu được rồi. Tôi cũng quen rồi, không sa đâu" - Tzuyu cười.

"Được rồi! Để tôi ra ngoài hối đầu bếp mang thức ăn lên nhé! Mọi người cứ vui vẻ đi" - Ông chủ cúi chào rồi ra khỏi phòng.

"Đồ ngốc!" - Dahyun mắng yêu nhưng có vẻ Tzuyu không hiểu lắm.

Tzuyu đúng là không biết tay ông chủ cáo già này đã làm gì. Năm trước ông ta cố tình thả Tzuyu đi vì biết chắc là một cô sẽ chết không toàn thây, hai là cô ấy sẽ đứng ở một vị trí mà ai cũng phải ngẩng mặt nhìn.

Cô bây giờ đang ở dự tính hai của tay chủ cáo già. Tzuyu vừa mang ơn vừa không thể trách ông ta được. Vì ông ta thả cho cô đi, chỉ là âm thầm báo cái tên lại cho đàn em của Dahyun biết thôi. Mà chắc gì cô chạy thoát được? Ôi~ Cáu lãi này đúng là người biết làm ăn đầy khôn khéo.

...

Ngày kỉ niệm tươi đẹp đến. Tzuyu đưa Dahyun chạy ra ngoại ô. Sắc mặt Dahyun lập tức đeb lại khi thấy Tzuyu đưa mình đến đỉnh núi và có căn nhà nhỏ ở đó. Chuyện này thật sự quá sốc với cô. Cái cảnh mẹ mình chết trong biển lửa tưởng chừng đã ngủ quên vì Tzuyu nay lại được khơi dậy.

"Tzuyu, tại sao lại đến đây?" - Dahyun nhíu mày nhưng để mặc Tzuyu kéo cổ tay mình vào căn nhà đó. Không phải chỉ là hồi tưởng vêd căn nhà thiêu chết mẹ cô nhưng cảm giác nóng bức lúc này khiến cô ngột ngạt.

"Vợ nè, em sẽ chứng minh cho chị thấy chúng ta hạnh phúc và em sẽ bảo vệ chị dù có xảy ra chuyện gì. Tối nay mình sẽ ngủ lại đây" - Tzuyu khoác nhẹ vai Dahyun. Cô muốn Dahyun sẽ vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân mình. Cô đã hỏi bác sĩ tâm lí về chuyện này và cũng nhận được những tư vấn chuyên nghiệp. Chỉ cần Dahyun vượt qua được ám ảnh này thù những chứng sợ hãi của cô ấy sẽ không còn khống chế được nữa.

"Tzuyu, chị không thích!"

"Vợ, tin em được không?"

Dahyun nhìn vào mắt Tzuyu một chút, sau đó lại khẽ gật nhẹ đầu.
Quảng cáo

"Vậy thì hãy giao vợ cho em"

"Tzuyu~" - Dahyun ôm lấy Tzuyu, hơi ấm từ Tzuyu khác với cái nóng bức do chứng ảo tưởng của cô gây ra.

Dahyun tin Tzuyu sẽ bảo vệ cô cũng như cô sẽ bảo vệ Tzuyu dù có chuyện gì xảy ra. Tzuyu đã mua sẵn thức ăn để trên bàn, nhìn điều đó Dahyun biết cô ấy đã lên kế hoạch mọi thứ cho chuyện này từ lâu rồi. Cô rất hạnh phúc, điều duy nhất Dahyun nghĩ lúc này là mãi mãi ở bên cạnh người vợ trước mặt.
"Giúp chị nào~" - Dahyun cười, mang bịch thức ăn đến sàn bếp. Tzuyu lật đật chạy theo, cô vui sướng khi Dahyun không giận bỏ về như cô đã lo sợ.

Tzuyu biết Dahyun sẽ tin mình. Cô có thể yếu hơn bất cứ ai nhưng khi có Dahyun bên cạnh, cô sẽ dùng cả tánh mạng để bảo vệ cô ấy. Buổi tối vui vẻ trôi qua, Dahyun ôm Tzuyu ngủ trên cái giường nhỏ.

Tzuyu ôm chặt Dahyun trong tay như truyền hơi ấm vào giấc ngủ và rằng cô vẫn bân cạnh Dahyun, yêu thương và chia sẻ mọi thứ với người mình yêu.

"Hừm, tụi bây hạnh phúc quá nhỉ?"

"Ô... ông là ai? Sao ông vào đây được?" - Tzuyu hoảng hồn khi thấy người đàn ồn ngồi trên ghế đối diện với giường mình, câmd chiếc bật lửa mồi thuốc.

"Lee Soman, còn sống sao?" - Dahyun nhếch mép cười.

"Cưng nghĩ anh chết rồi đúng không? Cái xác đó chỉ là thằng thế thân có khuôn mặt tựa anh thôi cưng à~" - Lão cười, để lộ những chiếc răng mạ vàng ra.
"Muốn gì?" - Dahyun đanh mặt lại, trèo ra phía trước Tzuyu để che chắn cho cô ấy.

"Anh có tật, ăn không được thì phá cho hôi. Anh sẽ không nướng chín cưng và cả con ả đó trong cái lò này" - Lão kéo hơi thuốc dài, nhả ra vòng khói trắng đục lỡn vỡn bay lên trần nhà, "Ngửi được mùi gì không?" - Tzuyu hít hít mũi.

"Xăng!" - Dahyun đáp, cô đang run lên. Tzuyu bên cạnh nên có thể cảm nhận được Dahyun đang run và cố kiềm chế trước lão. Cô vội đẩy Dahyun ra phía sau lưng mình để bảo vệ Dahyun như đã hứa.

"Thế này nhé~, trong cả hai, anh tha cho một người. Cưng hoặc vợ cưng. Tự chọn đi"

"Dahyun!" - Tzuyu nói nhanh không cần suy nghĩ.

"Tzuyu?" - Dahyun nhíu mày nhìn Tzuyu, "Em nghĩ gì vậy hả? Ai cho em quyền quyết định ở đây!"

"Dahyun, chị phải sống!"

"Tzuyu, chị sống hơn 20 năm qua, chưa bao giờ vui như khi có được em bên cạnh và thương chị. Đủ rồi! Cuộc sống của chị vậy là quá hoàn mỹ. Nhưng Tzuyu, em còn cả một quảng đường dài phía trước, đi đi Tzuyu!" - Dahyun hôn lên môi Tzuyu thật nhanh rồi đẩy cô ấy qua phái bên lão, "Mang cô ta đi cùng ông đi!"
"Chọn rồi phải không? Mày may thật đấy, đu thôi nào!" - Lãi cười, cầm bật lửa đóng mở đóng mở. Ngọn lửa bùng lên rồi bị dập tắt như sinh mạng cả hai đang trong tat lão vậy.

Chơi đùa và đe dọa.

"Aaa..." - Lão la lên khi con dao phóng thẳng vào cổ tay đang cầm bật lửa. Nắp bật lửa mở, Tzuyu bay người tới để chụp lấy nó trước khi nó rơi cuống sàn nhà.

'Bừm'

Ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ bao lấy căn nhà. Dahyun vội chạy lại nắm lấy tay Tzuyu, sau đó nhìn lão.

"Haha... vậy cũng tốt, chết chung. Vui thật đấy! Không uổng công anh sống từng ngày chờ em. Anh đã tốn nhiều công sức theo dõi con nhỏ này để mượn tay nó đưa em đến đây đấy!" - Lão cười lớn.

Lửa càng lúc càng lớn, Tzuyu nắm chặt tay Dahyun chạy ra cửa nhưng lửa đã nuốt chửng cảnh của từ bao giờ.

"Khụ khụ..." - Tzuyu bịt miệng mình và lấy miếng vải đưa cho Dahyun che miệng và mũi của cô.
Cô cố nhìn chung xem và suy nghĩ xem có vật gì sử dụng được trong tình thế này không. Nhưng hoàn toàn vô vọng, tất cả đều cháy trụi hết rồi. Không được! Cứ cái đà này cả hai sẽ ngất trước khi lửa thiêu cháy mất. Không suy nghĩ thêm một giậy nào cả, cô vội vàng ôm lất mặt Dahyun đặt lên môi nàng mộy nụ hôn thật sâu.

"Em yêu chị, Dahyun" - Tzuyu dứt ra khỏi nụ hôn.

"Không! Làm ơn đừng mà, Tzuyu!" - Dahyun khóc, cô run rẩy khi nghe Tzuyu nói yêu mình. Cô biết Tzuyu muốn làm gì vì chính cô cũng muốn làm vậy. Ngày trước mẹ cô cũng nói yêu cô trước khi xa cô... mãi mãi...

"Bạn em có nói nhà này có làm hầm để thức ăn dự trữ. Chỉ vừa đủ cho một người vào đó, xuống dưới đi Dahyun!" - Tzuyu vội kéo nắp hầm lên và muốn đưa Dahyun xuống dưới.

"Tzuyu, chị xin em đừng bỏ chị mà, Tzuyu, chị sẽ chết cùng em" - Dahyun ôm chặt lấy Tzuyu, nước mắt thấm đẫm gương mặt.
"Dahyun, hãy cho em hoàn thành lời hứa với chị, em yêu chị, mãi mãi yêu chị" - Tzuyu nói không ngừng vào tai Dahyun, nói cho lần cuối và bù cho quá khứ lẫn tương lai.

"Đừng nói nữa, chị không muốn nghe. Không muốn nghe!" - Dahyun lắc đầu mạnh trên vai Tzuyu.

'Bốp''

Lão già kia sau khi tỉnh táo lại đã tự rút ra con dao ghim trên tay mình. Lão lấy ghế đập mạnh vò lưng Dahyun để đẩy lùi cả hai ra khỏi cái hầm duy nhất kia. Nhanh chóng chui vào và đóng nó lại. Cẩn thận hơn lão đã dùng vãi xé từ áo cột khóa hầm lại với nhau để chắc chắn họ không gỡ ra được.

"Tzuyu à, chị thà chết cùng em chứ không xuống đó đâu!" - Dahyun nhăn nhó nói, cái lưng cô bị trầy xướt do vài mảnh gỗ trên ghế cào vào người.

"Vậy chúng ta sẽ cùng sống!" - Tzuyu kéo Dahyun lại phòng bếp, cố lách qua những thanh gỗ trên trần nhà rơi xuống. Tzuyu mở vòi nước trong nhà bếp và đổ chúng lên người cả hai, ướt từ đầu đến chân. Cô nắm chặt tay Dahyun, "Vợ!"
"Tzuyu!" - Dahyun khẽ gật đầu ra hiệu vẫn ổn.

"Chạy! Ngay bây giờ!" - Tay trong tay,họ lao thẳng về phía cánh cửa, dùng bả vai mình để đập tung cánh cửa đươc bao trùm bởi lửa kia.

"Phù phù..." - Ngay khi ngã nhào ra đất, họ ôm chặt lấy nhau. Mặt nhem nhuốc vì khói đen, tay bị phỏng đôi chỗ do va chạm với cánh cửa khi nãy. Nhưng mọi thứ không quan trọng vào lúc này nữa.

Trong lúc họ vẫn ôm nhau bên ngoài, lão già bên dưới hầm đang cười ngạo nghễ vì nghĩ bản thân sẽ sống sót. Lão quay qua quay lại chỉnh cơ thể cho dễ chịu một chút. 

Ở đây chật và nóng quá! Lão xé áo băng vết thương và nhét vải che đi vài lỗ hở bên vách tường trong hầm. Căn hầm này chắc lâu năm lắm rôi nên tường cũng mục nát đi nhiều, có vài tia lửa vẫ xoẹt qua cái khe gần chồng thùng giấy sát vách. Lão nghe nói hầm chứa thức ăn nên mò đến tìm chút lương thực lót dạ. Sáng mai cứu hộ sẽ đến cứu lão thôi. Lão sẽ dựng nên câu chuyện tật cảm động nào đó rằng mafia muốn gϊếŧ lão và lão may mắn trốn được khi tìm thấy cái hầm này.
"K...không..." - Lão run rẩy lắp bắp nhìn vào những thứ trong thùng. Vài tia lửa cứ xẹt qua vách tường hở, không xong rồi! Lão vội tháo miếng vải đã cột ở cửa ra, hi vọng chạy ra ngoài dù có phỏng nửa thân cũng không sao.

"Mẹ kiếp!" - Lão chửi vì lúc nãy đã cột nó quá chặt, giờ lại mở không ra.

'Rầm'

Lão nghe tiếng cây xà ngang nhà tơi thẳng xuống nắp hầm mình đang trú, cứng ngắc. Lão tuyệt vọng rồi...

'Phừng!"

Tzuyu và Dahyun dìu nhau đứng lên nhìn că nhà cháy ngùn ngụt.

"Có chuyện gì mà nó nổ dữ vậy?" - Dahyun thắc mắc khi cái chấn động mạnh rung chuyển cả đến chỗ họ đang đứng.

"Em không biết nữa, mình nên về thôi. Em đã  báo với sở cứu hỏa rồi" - Tzuyu khoác vai Dahyun ra xe.

"Có lẽ sáng mai họ đến" - Dahyun ngã vào vai Tzuyu.

...

Sáng hôm sau,  Tzuyu và Dahyun trong bệnh viện đều xem tin tức. Đội trưởng sở cứu ỏa tại hiện trường cho biết thêm thông tin về vụ hỏa hoạn lần này.
"Theo như sự việc thì căn nhà được tẩm xăng và bùng cháy từ phòng ngủ. Không có ai trong nhà và tất cả vật dụng đều bị thiêu trụi hết. Bất ngờ là chúng tôi phát hiện căn nhà này cố hầm nhỏ chứa thức ăn, sau 3 tiếng dẹp bỏ những mảnh vụn của căn nhà chúng tôi phát hiện ra 1 xác chết nam co người cháy đen cả thi thể nằm dưới căn hầm..."

Nghe đến đây, cả Dahyun và Tzuyu đều ngạc nhiên. Cứ nghĩ ông ta vẫn còn sống sót khi ở nơi nhìn an toàn như vậy chứ?

"...vài mẫu chai rượu hết hạn sử dụng

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận