Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Ánh mắt sáng chói của hắn cũng bị làm cho hoa hết cả lên rồi.

Rất nhanh ở trong phòng cái bàn bị lật đổ xuống đất, bình hoa chén trà cũng bị đập vỡ hết.

Bên trong chính sảnh náo đến gà bay chó sủa, âm thanh ở trong đêm yên tĩnh truyền ra đặc biệt rõ ràng.

Như Ngọc và Như Mặc ở ngoài cửa nghe thấy, lập tức dừng tay lại.

“Có phải chủ tử nín nhiều quá bị hỏng rồi không? Chuyện này phải kịch liệt bao nhiêu mới có thể gây ra tiếng động lớn như vậy chứ? Hay là chúng ta chuồn đi thôi, nghe thấy chuyện này hình như không tốt lắm đâu.”

Vừa nói Như Ngọc vừa áp sát lỗ tai lên trên cửa phòng.

Như Mặc một tay xách hắn ta trở về: “Muốn chết à?”

“Nhưng mà động tĩnh bên trong đúng là rất lớn, chỉ nghe thấy chủ tử kêu hừ hừ, quả nhiên là vương phi quá dữ dội!”

Hai người đứng ở ngoài xoi mói.

Nhưng nghe một lúc lại thấy âm thanh ở bên trong hình như không được bình thường.

Âm thanh thế này sao có thể là đang làm việc được chứ?

Rõ ràng là đang đánh nhau mà.

Rất nhanh cửa phòng đã bị người ở bên trong đạp ra, Vân Quán Ninh quăng cây chổi lông gà ra, phủi tay hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi ra.

Nàng trừng mắt nhìn Như Mặc và Như Ngọc: “Hai tên chó chết này! Đợi đến mại bổn vương phi sẽ đánh gãy chân chó của các ngươi.”

Như Mặc biến sắc:“…”

Như Ngọc ân cần tiến lên: “Vương phi, còn mười vạn lượng bạc của thuộc hạ, còn có người nói sẽ giới thiệu nàng dâu cho thuộc hạ…”

“Bây giờ ngươi hãy mổ bụng tự vẫn đi, sau đó bổn vương phi sẽ lập tức hóa mười vạn lượng bạc qua cho ngươi.”

Vân Quán Ninh trừng mắt liếc hắn ta: “Nàng dâu? Ta lại cho người đến tiệm quan tài nặn cho người một cái hình nộm xinh đẹp một chút, sau đó đốt cả cho ngươi.”

“Một cái không đủ, vậy thì mười cái, có muốn hay không?”

Trong lòng Như Ngọc sợ hãi, vội vàng khoát tay: “Không không không, không cần đâu ạ…”

Thấy Vân Quán Ninh tức giận bỏ đi rồi, hắn ta vội vàng đuổi theo sau: “Thế nhưng mà vương phi, vừa rồi là thuộc hạ đang giúp người mà, thuộc hạ còn bị Như Mặc đánh cho một trận đây này.”

Hắn ta vừa đuổi theo Vân Quản Ninh, Như Mặc quay đầu nhìn vào trong phòng.

Vẻ mặt hắn ta sợ hãi thán phục nói: “Chủ tử, các người đây là củi khô gặp lửa lớn sao?”

Người khác là củi khô gặp lửa lớn ở trên giường, hai người bọn họ củi khô gặp lửa lớn là đánh đến mức khó tách ra.

Trong phòng bừa bộn một mảnh.

Mặc Diệp đau đầu ngồi trên chiếc ghế lành lặn duy nhất ở trong phòng, nhíu mày nhìn Như Mặc.

“Chủ tử, bọn thuộc hạ đã chế tạo một cơ hội tốt cho người rồi! Bọn thuộc hạ đã bất chấp nguy hiểm sẽ bị vương phi chộp được thử độc, mà nhốt vương phi ở bên trong cho người rồi.”

2

Như Mặc chỉ tiếc rèn sắt không thanh thép: “Chủ tử, tạo sao người lại không biết nắm bắt cơ hội chứ?”

“Đây chính là lúc người nên thể hiện ra một mặt uy vũ bá khí của người, khiến cho vương phi ý loạn tình mê chứ.”

Mặc Diệp: “…”

Còn ý loạn tình mê?

Hắn đã bị đánh cho chạy trối chết rồi đây này.

Hắn cầm chân ghế ở trong tay ném tới: “Cười trên nỗi đau của người khác, cút.”

Như Mặc không lẫn ngược lại còn tiến sát lại, cười hì hì nói: “Chủ tử, người và vương phi giống như chơi trò mèo vờn chuột vậy. Lúc trước là vương phi đuổi theo người, bây giờ là người đuổi theo vương phi…”

“Cái này gọi là cái gì nhỉ?”

“Cái này gọi là hành hạ thế sảng khoái nhất thời, truy thể tự ăn quả đắng’!”

Hiếm thấy, lúc này Mặc Diệp lại không hề tức giận.

Hắn nhíu mày nhìn đống bừa bộn ở trên mặt đất, dường như đang suy nghĩ lời nói vừa rồi của Như Mặc.

“Chủ tử, người làm sao vậy?”

Như Mặc thấy hắn không nói lời nào, cẩn thận từng li từng tí hỏi hẳn.

Một lúc lâu sau, Mặc Diệp mới thấp giọng nói một câu: “Bốn vương sợ làm tổn thương nàng ấy.”

“Vương phi lợi hại như vậy, ai có thể làm tổn thương được ngài ấy chứ.”

Như Mặc tỏ vẻ không thèm quan tâm tới.

Chủ tử nhà mình đây là yêu vương phi đến mức không có cách nào kiềm chế, bởi vì cái gọi là

“Người trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc thi tỉnh táo”. Ở trong lòng Mặc Diệp, Vân Quán

Ninh chính là tiểu cô nương yếu đuối.

Nhưng lại không biết, ở trong lòng Như Mặc, vương phi nhà mình chả khác gì một hán tử cả.

Mặc Diệp đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn hắn ta: “Ngươi vẫn không hiểu rõ ý tứ của bổn vương”

Thấy vẻ mặt hắn chăm chú, Như Mặc sững sờ: “Chủ tử, vậy rốt cuộc là người có ý gì?”

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận