Xin Đừng Ăn Em

Nhưng mà mọi chuyện phát triển theo hướng hoàn toàn khác với những gì cậu luôn lo nghĩ.

Xà Trách tiên sinh cũng không lập tức lấy cậu ra làm đồ nhắm rượu, mà còn….”kết giao bằng hữu”. Địch Hiểu Thư lại cảm thấy mình càng giống người làm thuê cho hắn sai khiến hơn…

Sau ngày đó không lâu, Xà Trách tiên sinh tìm tới tận cửa.

Bồ Tát tới nhà, Địch Hiểu Thư không dám không nghênh. Mặc dù qua Miêu Nhãn ( mắt thần ) liếc mắt một cái cậu cũng đã chảy mồ hôi lạnh ròng ròng nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể cố gắng mở cửa.

Thành thật mà nói, Địch Hiểu Thư ngay cả di thư cũng đã viết tốt đặt dưới gối đầu giường rồi. Nhưng Xà Trách tiên sinh tự nhiên lại tới…nói rằng hắn vẫn muốn ăn thêm bánh bích quy.

“Bánh, bánh bích quy. . . ?”

“Uh, đúng vậy, có thể chứ?” Xà Trách tiên sinh lễ phép mà cười, còn giống như có chút. . . Ngượng ngùng? ? ! !

Vậy cái tên nam nhân bản mặt lạnh lùng mở cửa ngày đó là ai a!!!!!! ( S. Yumi: anh công nào cũng giỏi ngụy trang kiểu Úc hết á )

“Không phải là muốn ăn ta sao…..ha hả, ta, ta là nói…muốn là bánh bích quy ta nướng sao?”

“Đúng vậy.”

“Ta…..ta hiện tại không có…bây giờ nướng….đến xế chiều cho ngươi….có thể chứ?” Địch Hiểu Thư mắt long lanh mong ngóng nhìn hắn.

“Vậy thì khổ cực cho ngươi rồi ~”

Vì vậy Địch Hiểu Thư cứ như vậy bắt đầu công cuộc làm công mà Xà Trách tiên sinh lại luôn cách 2,3 ngày tới chỗ cậu hỏi đồ ăn.

Tiếp theo ngoại trừ bánh bích quy, bọn họ cũng bắt đầu trò chuyện một ít đề tài khác. Tỷ như Địch Hiểu Thư bây giờ đã biết Xà Trách tiên sinh tên là Lăng Xá, là một giám đốc từ nơi khác bị điều về tổng bộ ở đây.

Đương nhiên, đây đều là những cuộc trao đổi nhỏ ở trong thang máy và cũng chưa từng thật sự nghiêm túc nói chuyện gì. Mà trong các cuộc nói chuyện đó chủ đề mấu chốt nhất……là thân phận yêu quái hai người trong lòng tuy đều biết rõ ràng nhưng lại cùng không lên tiếng.

Mặc dù cứ như vậy an toàn vượt qua vài tuần, cảm giác sợ hãi của Địch Hiểu Thư lại chưa bao giờ giảm bớt. Mỗi khi chứng kiến Lăng Xá liếm khóe môi một chút, nâng tay lên, cậu chung quy vẫn theo bản năng co rụt lại, luôn cảm thấy giây tiếp theo mình sẽ bị ăn tươi nuốt sống…… (S. Yumi: đúng zị , đúng zị, trước sau gì cũng pị “ăn” thui ^ ^ )

Hơn nữa…hồi tưởng đến vẻ mặt đùa cợt của Lăng Xá mỗi khi nhìn thấy cậu, Địch Hiểu Thư lại vừa tức vừa sợ.

Rất nhiều Xà Trách cũng thích đùa bỡn con mồi của mình.

Bọn họ thậm chí không phải là hưởng thụ quá trình săn mồi mà là xem chuẩn thời cơ xuống tay, khiến cho con mồi trúng độc hoặc bị thương sau đó phải kéo theo thân thể nặng nề chật vật chạy trốn. Lúc ấy bọn họ sẽ ở phía sau con mồi có thừa khả năng đuổi theo, mãi cho đến khi đối phương hấp hối ngã xuống….

Địch Hiểu Thư cảm giác được cậu tuyệt đối đã rơi vào kế hoạch đùa giỡn con mồi của đối phương rồi ╥﹏╥

Lại hồi tưởng có một lần Lăng Xá xắn ống tay áo sơ mi lên, lộ ra đường nét cánh tay….Địch Hiểu Thư rõ ràng nhận ra chính mình một tia hy vọng chạy trốn cũng không có.

Phòng thuê đã kí hợp đồng một năm rồi, tiền bồi thường lại rất cao, bây giờ có muốn đổi chỗ khác ở đã không còn kịp nữa rồi.

Địch Hiểu Thư cũng không dám hướng thân nhân hoặc bằng hữu cầu cứu bởi vì bọn họ đa số cũng là thử tinh, vạn nhất bị mình liên lụy thì….

Cậu cũng chỉ có thể cố gắng thỏa mãn yêu cầu của Lăng Xá, thật không biết có sống được qua ngày mai không đây

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận