Xuyên Việt, Làm Vợ Người Ta


CHƯƠNG 43: TỨC PHỤ, TA CÓ THỂ NUÔI NGƯƠI

Mở tiệm cũng không phải chuyện đơn giản, trước khi khai trương cần trang hoàng cửa hàng, tu bổ bếp, tăng thêm thiết bị, vật tư các loại, mời nhân viên, tuyên truyền quảng cáo.

Ngành ăn uống chú trọng hợp vệ sinh, nên về việc trang hoàng cửa tiệm Tần Miễn không đầu tư nhiều, chỉ thuê người lau chùi sạch sẽ đỉnh mái, vách tường, nền nhà. Vách tường để trống nhìn không mỹ quan, hắn bảo Lôi Thiết chẻ mảnh trúc, mảnh gỗ sắp xếp thành hình cố định trên các vách tường, có thể xem là một vẻ đặc sắc. Bàn ghế đều mua mới, khách khứa đến ăn nhìn thấy cũng thoải mái.

Ngoài ra Tần Miễn đi mua một máy cán mì sợi lớn. Máy cán mì do tiệm gỗ Phú Quý làm thiết kế đặc sắc hơn cái của Tần Miễn, bề ngoài mài vô cùng nhẵn bóng, có hoa văn, bán ra không tệ. Thời điểm máy cán mì lên ngôi, các tiệm đồ gỗ khác của trấn trên đều phải nhập hàng từ nơi này.

Sau khi trời tối đen, Tần Miễn, Lôi Thiết không ngủ ngay mà thắp đèn ngồi trên giường bàn bạc.

“Ngươi chưa nói bán cái gì.” Lôi Thiết dựa lưng lên tấm chăn bông.

Tần Miễn ngẩng đầu cười, mi mục lộ ra sự tự tin “Thời tiết lạnh đương nhiên phải ăn món nóng hổi. Món ta muốn bán là ‘Malatang(1)’ và ‘Lẩu’.” Hắn thấy may vô cùng là thế giới này chưa có người nào nghĩ ra đồ ăn cũng có thể nhúng để ăn.

Hắn giải thích tỉ mỉ cho Lôi Thiết thế nào là lẩu và Malatang “Nói ngắn gọn là cho rau củ và món mặn vào nước canh đun sôi nấu. Canh này không phải canh bình thường mà là đặc chế, dùng mười tám loại gia vị pha chế thành. Có nhớ ta mua cây quế, trần bì, hương thảo linh tinh không? Canh này phải dùng những thứ đó nấu.”

Lôi Thiết nhìn chăm chú hắn một lát, lấy đi giấy bút trong tay hắn “Không còn sớm. Ngày mai lại nói.”

Tần Miễn cũng buồn ngủ rồi, ngáp một cái nằm xuống “Ngủ đi. Ngày mai ta làm một nồi, huynh ăn thử là biết.”

Lôi Thiết thổi tắt đèn nằm xuống, theo thói quen kéo người vào trong lòng “Được.”

Tần Miễn nghĩ đến hai ngày nữa là có thể khai trương liền hưng phấn, mệt mỏi biến mất, nói đùa: “Hiện tại huynh do ta nuôi đó nha.”

Cánh tay Lôi Thiết cứng đờ “Ngày mai ta lên núi một chuyến.”

Tần Miễn cười to “Ta nói đùa thôi.”

“Malatang cần món mặn.” Lôi Thiết nói chắc nịch.

Tần Miễn nghĩ nghĩ, đồng ý “Được. Còn không ít thứ cần chuẩn bị, ngày mai ta phải xay trần bì, cây quế thành bột.” Vì đồ gia vị này, hắn còn đặc biệt mua một cối xay đá.


“Lần này ta tính vào sâu thăm dò, hai ngày nữa trở về.” Lôi Thiết lại nói.

“Lâu như vậy ư?” Tần Miễn mơ hồ cảm thấy y có gì đó không thích hợp, lại không nói rõ được, thôi không nghĩ nhiều nữa “Được, sáng mai ta chuẩn bị nhiều lương khô một chút.”

Hôm sau, Tần Miễn mơ mơ màng màng cảm thấy người bên cạnh có động tĩnh, nhớ tối hôm qua Lôi Thiết nói muốn lên núi, đột nhiên bừng tỉnh.

Bên ngoài đã có nắng sớm, do bức màn dày nên trong phòng rất tối, đầu giường còn đốt đèn.

Lôi Thiết đang ngồi trên giường mang giày, quay đầu lại, thấp giọng nói: “Ngủ tiếp một lát đi.”

Tần Miễn lắc đầu, mắt nhìn quần áo trên người y “Không ngủ nữa. Nhiệt độ trên núi thấp, mặc thêm áo khoác đi.”

Hắn nhanh chóng mặc quần áo, vào phòng bếp làm bữa sáng, làm nhiều miếng bánh thịt chiên dày, gói kỹ bằng giấy dầu rồi đưa Lôi Thiết bỏ vào túi.

Còn lại mấy cái bánh, hai người ăn cùng với canh nấm.

“Cẩn thận.” Đây không phải lần đầu Lôi Thiết lên núi săn thú, nhưng Tần Miễn vẫn không khỏi lo lắng, dặn dò.

“Không có việc gì.” Lôi Thiết xoa sườn mặt nghiêng của hắn, “Có chuyện gì chờ ta về hãy tính.”

Tâm Tần Miễn nhảy dựng. Mấy câu đối thoại này sao nghe giống đối thoại giữa hai phu thê quá vậy. Hắn niết niết cái lỗ tai nóng lên, xua tay đuổi người “Biết. Đi đi, đi sớm về sớm.”

Lôi Thiết gật đầu đi.

Tần Miễn đứng ngốc trong sân chốc lát, lại đi vài vòng tiêu cơm, tiếp theo ôn mấy chiêu võ học trước đó, sau đó đi lo chính sự, dùng cối xay đá xay trần bì, cây quế, hoa tiêu thành bột.

Trong nhà thiếu người, cả sân yên tĩnh cực kỳ. Tần Miễn thấy chướng mắt cái sân trống trơn, cầm cuốc và sọt đi ra ngoài, tính đào chút thứ trang trí cho sân nhà.

Hôm nay trời râm, mặt trời không biết trốn đi đâu, không trung mịt mờ không có lấy một áng mây. Nhìn qua không giống sắp đổ mưa nhưng Tần Miễn vẫn thấy khó chịu, lắc lư tại chân núi một lúc lâu, đào được vài đoá cúc dại có trắng có vàng, hoa tuy nhỏ nhưng nở rộ. Hắn trồng cúc dại trong sân, rót một ly nước linh tuyền cho nó.

Thẳng đến buổi chiều ngày thứ ba, Lôi Thiết còn chưa trở về, tâm Tần Miễn đột nhiên trầm xuống. Lôi Thiết nói hai ngày sau sẽ trở về, nhưng tới giờ còn chưa xuất hiện, chẳng lẽ đã gặp chuyện? Ý nghĩ này làm hắn cuống cuồng, nhịn không được chạy về phía ngọn núi xa xa.


Đến chân núi, hắn nhịn không được cười khổ. Chắc hắn điên rồi nên mới muốn đi tìm Lôi Thiết. Ngọn núi to thế này, hắn không biết Lôi Thiết đi đâu, muốn tìm y? Nói dễ hơn làm.

“Đùng đoàng –” Tiếng sét vang trên đỉnh đầu. Ông trời âm u suốt hai ngày nay rốt cuộc đổ mưa. Mưa rơi tí ta tí tách, nhanh chóng thấm đẫm mảnh đất.

Trái tim Tần Miễn càng rơi xuống đáy cốc, mưa xuống, điều kiện trên núi lại càng gian khổ. Cơn giận dữ lập tức phun trào, hắn chạy vào rừng, phát tiết gào to: “Lôi Thiết – huynh là tên khốn kiếp –”

Âm thanh tựa như bị bóng tối cắn nuốt, không lưu lại một dấu vết nào.

Hắn lạnh mặt đi trở về, bắt gặp Lôi Đại Cường gánh một gánh củi đứng cách đó không xa, nhìn hắn với vẻ mặt bất thiện.

“Nhà lão Đại, ngươi vừa gào cái quỷ gì?”

Tần Miễn cau mày, cố nén cảm xúc “Cha. Thiết ca đi săn thú, nói là hai ngày sau sẽ về, nhưng đến giờ vẫn không thấy người đâu. Người xem có phải –”

Hắn còn chưa dứt lời thì bị Lôi Đại Cường đánh gãy “Cũng không phải lần đầu tiên nó lên núi, sẽ tự biết chừng mực. Ngược lại là ngươi đấy, đã làm tức phụ lão Đại thì nên lấy nó làm trời. Vừa nãy ngươi gào cái gì?” Lôi Đại Cường nghiêm khắc nhìn chằm chằm thiếu niên quật cường đứng thẳng đến như cây bạch dương, lòng rất không thích.

Tần Miễn biến sắc, hừ lạnh một tiếng “Liên quan rắm gì tới ông!” Hắn cũng không thèm nhìn tới Lôi Đại Cường một cái, bước nhanh bỏ đi.

“Ngươi… Ngươi…” Lôi Đại Cường không thể tin trừng mắt với bóng lưng hắn, tức giận run người, lớn tiếng hô “Ngươi đứng lại đó cho ta!”

Tần Miễn coi như không nghe thấy, rất nhanh đã đi xa. Quản ông ta nói cái gì hiếu đạo cái gì bất hiếu, dù sao cũng không có ai nhìn thấy, Lôi Đại Cường chẳng thể làm gì hắn.

Không có tâm trạng ăn tối, hắn chỉ nhai hai cái bánh bao, đợi đến hơn mười giờ vẫn không thấy bóng dáng Lôi Thiết, đành tắt đèn đi ngủ.

Nửa đêm, một tiếng động vang trong sân đánh thức Tần Miễn. Có trộm?

Hắn không dám thắp đèn, sờ soạng ra cửa phòng, nghe tiếng chốt cửa trượt xuống trong nhà chính, tim nhảy lên tới cổ họng, quát một tiếng chói tai “Ai!”

“Tức phụ, là ta.”

Tần Miễn vừa vui vừa tức, lúc này mới phát hiện áo ngủ đã ướt đẫm mồ hôi, nói chuyện mang theo oán giận nhưng rất nhẹ nhàng “Sao giờ này huynh mới về?”


Hắn qua mở cửa rồi mới đi lấy mồi lửa trên bàn đốt đèn, quay đầu nhìn lại, đứng trước mặt hắn không phải Lôi Thiết thì là ai?

“Vào Huyện một chuyến.”

Mưa vẫn đang rơi, Lôi Thiết mang theo hơi ẩm bước vào, thuận tay đặt cung tên lên bàn, lấy một tờ giấy từ trong lòng ra, mím môi nói: “Ta có thể nuôi ngươi.”

Tần Miễn sửng sốt, khó hiểu nhìn tờ giấy kia. Tuy là chữ phồn thể, nhưng ba chữ ‘năm trăm lượng’ hắn vẫn nhận ra.

“Lấy ở đâu vậy?”

Lôi Thiết nói qua loa “Săn được một con gấu, bốn cái tay gấu bán được năm trăm lượng. Còn gì ăn không?”

Tần Miễn cả kinh, liên hệ với câu ‘Ta có thể nuôi ngươi’ đối phương vừa nói, lại chú ý thấy sườn áo y bị rách, phảng phất có mùi máu tươi, ngực căng chặt, sắc mặt cũng tối đi, đẩy tờ ngân phiếu trả lại y, cười lạnh nói: “Ta bất quá lỡ nói đùa một câu, huynh liền dùng bạc đánh vào mặt ta. Lôi Thiết, huynh thật bản lãnh!”

Hắn xoay người đi. Khi nãy vội chạy ra nên hắn chỉ mặc áo ngủ, giờ người lạnh cóng, bất quá không bằng cái lạnh trong tim.

Lôi Thiết sửng sốt, nhìn hắn nổi giận đùng đùng vào phòng, đầu cũng không quay lại, trong lòng hoảng hốt, đi mấy bước kéo tay hắn “Không phải.”

“Buông tay!” Tần Miễn lạnh lùng nói.

Đôi mắt Lôi Thiết buồn bã, mấp máy môi, ôm lấy người vào lòng, bàn tay to đè chặt lưng hắn.

“Huynh buông ta ra!” Tần Miễn thoát ra không nổi, thở hổn hển, chóp mũi ngửi được mùi máu càng khiến lửa giận tăng thêm.

“Không buông.” Miệng vết thương bị đụng phải, Lôi Thiết hét lớn một tiếng, hai tay không buông, ấp úng nói “Ta không đánh vào mặt ngươi. Tức phụ, ta có thể nuôi ngươi.”

Động tác giãy giụa của Tần Miễn cứng đờ, ***g ngực chua xót, đồng thời trong đầu có loại giác ngộ. Hắn cũng là nam nhân, sao lại quên mất lòng tự trọng của nam nhân lớn thế nào. Tuy hắn nói câu đó thật chỉ là vui đùa, nhưng hắn kiếm tiền nhiều hơn Lôi Thiết là sự thật, sao Lôi Thiết có thể không để ý? Hắn giận Lôi Thiết không nhìn ra hắn đang nói đùa, càng giận y không chú ý an nguy của bản thân.

Hắn ngẩng đầu, khuôn mặt y vẫn không biểu cảm, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn giấu tia luống cuống khó nhận ra, cánh tay đè lấy lưng hắn cũng nóng vô cùng.

Hắn có chút thất bại, giọng điệu dịu đi “Buông, để ta xem vết thương của huynh”

Lôi Thiết nắm chặt tay hắn, trở lại bàn bưng ngọn đèn lên, kéo hắn vào phòng mới buông tay “Mặc quần áo.”

Tần Miễn mặc áo bông vào, tức giận trừng y “Ngồi xuống.”


Lôi Thiết nghe lời ngồi xuống mép giường lò “Chỉ là vết thương nhỏ.”

Tần Miễn không để ý y, vén quần áo ướt sũng của y lên, nhìn năm vết quào máu me nhầy nhụa, quả tim run lên, cả giận: “Không phải huynh vào Huyện sao? Sao không vào y quán băng bó vết thương rồi hãy về?”

“Nhìn nghiêm trọng nhưng không nặng. Sợ ngươi lo, bán tay gấu xong liền về. Vết thương không nặng.” Lôi Thiết.

Tần Miễn liếc xéo y một cái, đi lấy nước sạch, vải thưa và kim sang dược lại đây, cẩn thận rửa sạch miệng vết thương, rắc thuốc bột rồi mới băng bó.

“Huynh tới Huyện lúc nào? Đi về bằng cách nào?”

“Khoảng giờ Dậu, lúc xuống núi vừa vặn gặp chiếc xe đi trấn trên, đáp xe người đó. Nhưng trấn trên không có người thu mua tay gấu, đành mướn xe đi Huyện. Lúc trở về thì đã quá muộn, không mướn được xe nên đi bộ.”

Đại khái là biết Tần Miễn còn giận, y hiếm khi nói nhiều như vậy, trả lời chi tiết như vậy. Cảnh này khiến lòng Tần Miễn mềm nhũn, cơn tức đang bùng cũng tiêu tan.

Hắn đứng lên “Trong nồi còn nước ấm, huynh đi tắm rửa thay quần áo khô vào, cẩn thận đừng đụng miệng vết thương. Ta nấu chút gì đó cho huynh.”

Lôi Thiết đáp một tiếng, bưng ngọn đèn cùng hắn ra ngoài phòng.

Tấm ngân phiếu kia vẫn thành thành thật thật nằm trên mặt đất. Lôi Thiết nhặt lên đưa cho Tần Miễn.

Tần Miễn cất vào túi quần, đi vào bếp.

-Hết chương 43-

Chú giải:

(1) Malatang: nghĩa là siêu nóng và cay tới tê lưỡi

Bạn có thể chọn nguyên liệu mình thích, như thịt viên, rau củ, đậu phụ và các loại bún miến, sau đó đầu bếp sẽ bỏ chúng trong một nồi nước dùng lớn.

malatang

——- Đăng bởi: admin



Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận