Xuyên Việt, Làm Vợ Người Ta


CHƯƠNG 45: TẦN MIỄN PHẢN KÍCH

Đỗ thị đứng bên cạnh Lôi Đại Cường, cảm xúc sung sướng khi người gặp họa bốc lên nơi đáy mắt, liếc mắt nhìn Chu Thúy Hoa và Phương Hồng Liễu đang vểnh tai nghe lén, kéo tay áo Lôi Đại Cường, giả mù sa mưa khuyên nhủ: “Lão đầu, có chuyện gì từ từ nói.”

“Ngay cả tức phụ mình cũng quản không nổi, sao từ từ nói với nó được?” Lôi Đại Cường nâng chân chỉ vào mũi Lôi Thiết “Có thằng nhi tử này có ích gì! Tức phụ ngươi dám ăn nói bất kính với ta, đó là bất hiếu! Tự ngươi nói câu công đạo xem!”

Phương Hồng Liễu, Chu Thúy Hoa hai mặt nhìn nhau, ngồi xổm tại chỗ không hề có ý muốn đi, bàn tay giả đò vò áo quần.

Tần Miễn biến sắc, đi đến đứng cạnh Lôi Thiết, do dự một chút, lặng lẽ cầm tay y.

Lôi Thiết sớm đã không ôm bất cứ kỳ vọng gì với Lôi Đại Cường, nhàn nhạt nói: “Ta và tức phụ ta sớm biết các người không chào đón chúng ta, từ lần xây nhà đến nay, tức phụ ta cũng không qua nhà các người. Ta cũng muốn hỏi làm sao tức phụ ta đụng chạm người.”

“Ngươi!” Lôi Đại Cường thở hổn hển, mặt đỏ bừng “Súc sinh, phản rồi! Lần trước hắn quay về phía núi mắng ngươi là tên khốn kiếp, ta trách cứ hắn một câu, hắn lại nói liên quan gì tới ta, đây là lời mà người làm tức phụ có thể nói sao?”

“Ha! Buồn cười.” Tần Miễn không tính nhẫn nại nữa, dùng cánh tay cản Lôi Thiết, không để y mở miệng, cao giọng nói “Vừa vặn Chu tẩu và Phương tẩu ở đây có thể làm chứng. Nếu ông nhắc tới, ta cũng kể hết đầu đuôi sự việc. Nhi tử ông lên núi săn thú ba ngày không thấy bóng dáng, ta nhờ ông tìm vài người cùng ta đi tìm y, người làm phụ thân như ông lại làm như không nghe vào, chăm chăm thể hiện uy phong trưởng bối, không hề để tâm an nguy của nhi tử mình. Đó là thứ nhất. Mặc kệ có chuyện gì đều có thể lén nói riêng, nhưng ông lại đứng trước mặt người ngoài vũ nhục nhi tử. Đây là thứ hai. Ông làm vậy chính là ‘không từ(1)’! Làm phụ thân không từ, dựa vào đâu muốn nhi tử hiếu thuận? Dù kiện cáo đến nha môn cũng không có lý của ông!”

Cáo đến nha môn? Đỗ thị hoảng sợ, đồng tử co rút, cổ cũng rụt lại.

“Ngươi, ngươi… Phản, phản…” Ngón tay Lôi Đại Cường phát run, mặt đỏ như sắp bốc cháy.

Tần Miễn ngẩng đầu ưỡn ngực, liếc trộm Lôi Thiết.

Lôi Thiết ôm chặt bờ vai hắn, nhàn nhạt nói: “Chúng ta còn có việc, không thể phụng bồi.”

Hai người không để ý tới Lôi Đại Cường và Đỗ thị, tiếp tục nhặt đá cuội như chẳng có chuyện gì xảy ra.

“Ngươi, các ngươi chờ đó cho ta, ta đi tìm người phân xử! Hừ!” Lôi Đại Cường tức sùi bọt mép, ngoài mạnh trong yếu quẳng ra một câu, phất tay áo rời đi.

Đỗ thị vội vàng đuổi theo, nghĩ đến lời Tần Miễn vừa nói, đáy lòng bất an.

Mày Tần Miễn nhíu chặt. Dù sao cũng phải cho Lôi Đại Cường và Đỗ thị một giáo huấn, nếu không họ cứ nháo thế này vài lần, bọn hắn còn có thể sống thanh tĩnh à? Thoáng nhìn qua hai người Phương Hồng Liễu, Chu Thúy Hoa ở đằng kia liếc mắt đưa mày nhỏ giọng nói thầm mặt mũi hưng phấn, chợt nảy ra một kế, bước nhanh qua đó.


“Hai vị đại tẩu.”

“Hả, chuyện gì?” Phương Hồng Liễu nghĩ đến thanh dao phay bóng loáng trong trí nhớ, khẽ run rẩy, áo quần trong tay suýt chút bị dòng nước cuốn đi.

Chu Thúy Hoa cười gượng, không dám lên tiếng.

Tần Miễn lấy từ trong tay áo ra một túi tiền, cười tủm tỉm nói: “Hai vị đại tẩu không cần khẩn trương, chuyện lần trước ta đã sớm quên. Đều là người cùng thôn, bà con hương thân có chút va chạm là không thể tránh. Hai tẩu nói có phải không?”

“Phải, phải, tiểu huynh đệ nói quá đúng.” Chu Thúy Hoa và Phương Hồng Liễu liên tục gật đầu, ánh mắt đảo tới túi tiền, không hiểu cho lắm, lặng lẽ liếc sang Lôi Thiết, Lôi Thiết vẫn đang nhặt đá, có vẻ rất dung túng Tần Miễn.

Tần Miễn cười nói: “Chỉ cần hai vị giúp ta một chuyện nhỏ, ta có thể cho các vị mỗi người một trăm văn tiền. Thế nào? Dĩ nhiên không phải việc giết người phóng hỏa rồi.”

Hai mắt Chu Thúy Hoa, Phương Hồng Liễu tỏa sáng.

Chu Thúy Hoa dò hỏi: “Chuyện gì?”

Tần Miễn ngồi xổm xuống cạnh họ, đè thấp tiếng nói, nụ cười trên mặt như tên trộm, hai mắt sáng sủa ánh lên vẻ hưng phấn.

Lôi Thiết thấy rõ, khẽ lắc đầu, nhặt hai cục đá cuội ném vào rổ.

Bên kia, Chu Thúy Hoa, Phương Hồng Liễu cũng không giặt áo quần tiếp, đều đứng dậy, đáy mắt cũng có sự hưng phấn.

“Tiểu huynh đệ yên tâm, hai ta bảo đảm sẽ hoàn thành việc này!” Chu Thúy Hoa thề son sắt.

Phương Hồng Liễu nhặt quần áo vào rổ, vội vã nói: “Cứ bao trên người chúng ta, chúng ta phải đi đây!”

Tần Miễn hào phóng đưa hai người bốn mươi văn tiền “Đây xem như tiền cọc, sau khi hai người hoàn thành chuyện này, ta sẽ đưa số còn lại.”

“Không thành vấn đề.”


Chu Thúy Hoa, Phương Hồng Liễu xách rổ quần áo lên, hai đôi chân bó bước đi cực nhanh, chốc lát sau liền vào thôn .

Tần Miễn khà khà cười mờ ám hai tiếng, một hòn đá nhỏ không nhẹ không nặng va vào ngực hắn.

“Lại đây phụ.”

“Đến đây.” Tần Miễn cười mỉm chi đi qua.

“Nói gì vậy?” Lôi Thiết hỏi.

Tần Miễn ngồi xổm xuống cạnh y, vụng trộm vui “Bí mật.”

Thật ra Lôi Thiết đều nghe được, chỉ là thích nhìn dáng vẻ dương dương tự đắc của hắn, càng thích hắn để ý đến mình.

Hai người đi lại khuân vác mấy chuyến, nhặt đủ số lượng đá cuội, lối đi bằng đá cuội dẫn từ cửa sân đến cửa nhà chính và nối qua cửa phòng tắm. Đá cuội bị Lôi Thiết dùng búa giọng mạnh khảm vào đất, đủ vững chắc, hơn nữa nhìn cũng mỹ quan.

Bận rộn xong đã là buổi trưa.

“Giữa trưa ăn lẩu nhé?” Tần Miễn trưng cầu ý kiến của Lôi Thiết “Chưa có làm tăm trúc dùng cho malatang.”

“Ừ.”

“Huynh ra vườn hái rau, mỗi loại đều hái một ít, thuận tiện–” nắm chặt tay cười “Chú ý trong thôn có động tĩnh gì không.”

Lôi Thiết gật đầu, mang theo giỏ đựng rau ra ngoài.

Tần Miễn vào bếp điều chế gia vị lẩu. Các quán lẩu ở hiện đại hay để nguyên nguyên vật liệu cơ bản, người bình thường có thể nhận biết được. Sở dĩ Tần Miễn xay trần bì, hoa tiêu thành bột là để người khác khó phân biệt. Gia vị lẩu hắn điều chế gồm mười tám chủng loại phối liệu, bao gồm ớt, hoa tiêu, quế, trần bì, hồi hương, nhục quế,…. Có nhiều loại không được người thế giới này làm gia vị mà là sử dụng như dược liệu hoặc hương liệu, cũng là nguyên nhân mùi vị mấy món ăn trong tửu lâu, tiệm cơm không xuất sắc. Tần Miễn nhờ phúc xuyên việt dị không nên mới nhặt được lợi lớn như vậy.


Loại gia vị này không chỉ dùng nấu lẩu, còn có thể dùng khi xào rau.

Lôi Thiết vừa vào cửa đã ngửi thấy hương thơm nức mũi, hầu kết không tự chủ nhấp nhô lên xuống.

“Về rồi à.” Tần Miễn không khách khí chỉ huy “Huynh rửa rau đi. Trong sân cần đào một miệng giếng, đi ra ngoài gánh nước mãi rất phiền toái, rửa rau cũng không tiện.”

Lôi Thiết đảo mắt qua nồi nước canh đỏ au trên bếp lò, dời một khúc đôn gỗ vào bếp ngồi đối mặt với Tần Miễn, cầm dụng cụ tước vỏ, gọt vỏ khoai tây “Ăn cơm xong ta liền đi tìm người.”

“Trong thôn có động tĩnh gì không?” Tần Miễn quan tâm nhất chuyện này.

Lôi Thiết nhấc mí mắt nhìn hắn một cái “Ừ, trên đường thấy không ít người tụ lại nghị luận, không nghe được họ nói gì.”

Tần Miễn quyết định vẫn là đợi tin của Phương Hồng Liễu, Chu Thúy Hoa, thấy trong giỏ rau có hai đoạn củ sen ướt sũng “Củ sen này lấy ở đâu vậy?”

“Trương ca cho.”

Tần Miễn đứng dậy rửa rau, bị nước làm lạnh run “Trương ca làm người thật không tệ. Chúng ta bán malatang cần không ít tăm trúc, nếu Trương ca bằng lòng thì mời ca ấy làm tăm trúc được không? Việc này có thể làm ở nhà, cũng không phiền toái.”

“Hắn nhất định sẽ nguyện ý.” Lôi Thiết cũng đứng dậy “Ngươi lặt rau, để ta rửa.”

“Được, huynh làm đi.” Tần Miễn vui “Dù sao da huynh cũng dày hơn ta.”

Lôi Thiết im lìm mặc hắn khi dễ.

Hai người phân công rõ ràng, nhanh chóng xử lý nguyên liệu sắp xếp ra mâm, bưng đến bàn cơm, củ sen cắt khoanh, cải bó xôi, viên thịt heo, khoai tây xắt lát, nấm và đậu hủ, vì thời gian gấp gáp nên chỉ có vài loại. Gà rừng chặt thành khối cho vào nồi nấu trước, lúc này sớm đã nhừ, mỹ vị khiến người thèm nhỏ dãi.

Đáng tiếc không có miến, đây tiếc nuối trước mắt của Tần Miễn. Bất quá sau này hắn sẽ làm ra miến.

“Ăn thôi.”

Hai người nhấc đũa, vừa nhúng vừa ăn.

“Thế nào? Hương vị không tệ chứ?” Tần Miễn cắn một miếng thịt gà, mềm mại ngon miệng, thỏa mãn híp mắt “Trấn trên có chợ, thuận tiện mua đồ ăn, lúc chính thức khai trương sẽ có nhiều chủng loại hơn.”

Lôi Thiết gắp một miếng thịt gà lên, phát hiện là đùi gà, bỏ vào bát Tần Miễn “Thuê người rửa rau.”


“Đó là đương nhiên.” Tần Miễn nói “Huynh phụ trách nấu ăn, ta phụ trách ghi sổ sách, lại mời hỏa kế phụ trách rửa bát rửa rau. Tạm thời an bài như vậy, nếu làm ăn tốt thì thuê thêm nhiều người phụ nữa.”

Nói tới đây, mông hắn có chút không được tự nhiên nhúc nhích trên ghế, nói nhỏ “Việc làm ăn trong tiệm ta không muốn người bên lão trạch nhúng tay vào, nên mời hỏa kế ta cũng không tính mời họ. Huynh có ý kiến gì không?”

Lôi Thiết không có vẻ không vui, chỉ hỏi: “Vì sao?”

Tần Miễn giải thích: “Cá nhân ta cho rằng làm ăn buôn bán tối kị nhất dính líu thân thích, khó khăn trong quản lý, lỡ nảy sinh mâu thuẫn còn có thể ảnh hưởng đến tình cảm. Tam đệ, tứ đệ, ngũ đệ và tiểu muội huynh đều không tệ, về sau nghĩ cho họ cách kiếm tiền để bọn họ tự mình làm, tốt hơn là để họ nhúng tay vào cửa hàng chúng ta.”

Lôi Thiết ôn hòa nhìn hắn “Nghe lời ngươi.”

Lúc này Tần Miễn mới cười, cầm muôi vớt hai viên thịt viên cho y.

Chu Thúy Hoa, Phương Hồng Liễu nghe mùi vào cửa, âm thầm chảy nước miếng.

“Đang ăn à.”

“Hai vị đại tẩu đến rồi.” Tần Miễn đứng dậy chào đón.

Chu Thúy Hoa vội nói: “Ngươi cứ ngồi, các ngươi tiếp tục ăn.”

Tần Miễn nhìn vẻ mặt các nàng liền biết việc đã làm xong, mời hai người ngồi xuống, trước tiên là đẩy Lôi Thiết đi “Thiết ca, huynh lấy thêm chút thịt viên đi.” Chuyện hắn bảo Chu Thúy Hoa, Phương Hồng Liễu làm là nhắm vào Lôi Đại Cường, Đỗ thị, dù Lôi Thiết biết chuyện, cũng không thể để Chu Thúy Hoa, Phương Hồng Liễu biết Lôi Thiết hiểu rõ tình hình. Nếu không, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng thanh danh của Lôi Thiết.

Lôi Thiết rất nghe lời đi vào bếp.

-Hết chương 45-

Chú giải:

(1) ‘Từ’ này trong phụ từ tử hiếu

[Xuyên việt chi miễn vi kỳ nam] Đăng bởi: admin



Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận