Quảng cáo

Yêu Thần Thái Cổ Hắc Long

Chương 107

“A? Chuyện gì vậy? Nộ Đào Cửu Trọng Phá? Chính là tà công pháp khiến con năm đó luyện đến mức nằm liệt giường gần nửa năm trời ư?”, Mục Cửu Uyên vừa nghe xong lập tức nhíu mày, thần sắc nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Mục Thanh Khung.

“Cha, cha đừng nghe Long Nhi nói, tên tiểu tử này nói linh tinh đó!”, Mục Thanh Khung từ từ quay người lại, nhìn Mục Cửu Uyên rồi gãi đầu gãi tai. Mặc dù hiện tại là cường giả Linh Văn cảnh nhưng con trai sợ cha có liên quan gì đến tu vi.

Đồng thời ông lại quát Mục Long: “Đứa trẻ này lại nói lung tung rồi, cái gì mà Nộ Đào Cửu Trọng Phá chứ? Đòi tuyệt học gì?”, Mục Thanh Khung nói, còn nháy mắt ra hiệu với Mục Long.

Vì vậy, Mục Long giả vờ như không hiểu ra hiệu của phụ thân, mà còn tỏ ra ngay thẳng nói: “A, cha, cha làm sao vậy, sao cứ nháy mắt mãi thế?”

Quảng cáo

Nghe vậy, Mục Cửu Uyên lập tức quát lớn một tiếng: “Mục Thanh Khung!”

“Haiz, con đây, cha, mắt con có bụi bay vào, con đi rửa cái đã…”, Mục Thanh Khung thấy tình hình không đúng lắm, Mục Long kiên quyết muốn bẫy cha hắn, phải chuồn trước đã rồi tính.

Có điều, Mục Thanh Khung vừa xoay người, Mục Cửu Uyên đã đá ngay vào mông ông ấy: “Con là con trai ta, ta còn không hiểu con sao? Tên tiểu tử nhà con từ nhỏ đã không biết nói dối, một khi nói dối là sẽ dụi mắt”.

“Mục Cửu Uyên ta sống cả đời rồi, lần đầu tiên nghe thấy cường giả Linh Văn Cảnh còn có thể bị bụi bay vào mắt đó, con định giở trò quỷ gì đây?”

“Việc này… con…”, Mục Thanh Khung á khẩu không nói được gì, đúng là con cái không thể qua mắt cha mẹ.

“Vậy con nói thẳng, Nộ Đào Cửu Trọng Phá này dù sao cũng là thứ do năm đó Thanh Nhi lấy được, uy lực cực lớn, chúng ta đều không thể khống chế, nhưng Long Nhi thì khác, thân thể nó cường đại, thiên chất phi phàm, vì thế con muốn để nó thử…”, Mục Thanh Khung thành khẩn nói.

Nghe vậy, Mục Cửu Uyên lập tức khí khái nói: “Việc đó con cũng không xem xem Long Nhi là cháu của ai à”.

“Đúng đúng, cha nói đúng”, sắc mặt Mục Thanh Khung kỳ quái, trong lòng nói là cháu của người, nhưng là con trai của con mà.

“Ừ, thử cũng được, có điều nếu như công pháp này cực kỳ hung hiểm, hiện tại cuộc tuyển chọn thành Hàn Giang cũng sắp diễn ra, nhất thiết phải cẩn thận, nếu như cháu trai ta xảy ra sự cố gì thì ta sẽ nướng chín con đấy. Dù con giờ đã là cường giả Linh Văn cảnh rồi thì vẫn phải chịu đòn!”, Mục Cửu Uyên cười nói.

Mục Long nghe vậy lén cười bên cạnh, hắn vô cùng vui mừng nói: “Nói như vậy thì cha đồng ý rồi ư?”

“Đồng ý, còn không đồng ý được à? Tiểu tử con lúc mười mấy tuổi mặc dù cũng là thiên tài nhưng so với Long Nhi thì vẫn còn kém đấy”.

“Hiện tại Long Nhi bất kể trên người xảy ra cái gì ta đều không hề bất ngờ”, Mục Cửu Uyên khí định thần nhàn nói.

“Đúng vậy, hậu sinh khả úy, đời sau giỏi hơn đời trước mà”, Mục Thanh Khung cười nói.

Sau đó, ông truyền thụ lại tâm pháp của Nộ Đào Cửu Trọng Phá cho Mục Long, Mục Cửu Uyên cũng ở bên cạnh lắng nghe, mặc dù biết cháu mình thiên tư yêu nghiệt, bên ngoài tỏ ra rất bình tĩnh nhưng trong lòng vẫn cực kỳ lo lắng.

Nộ Đào Cửu Trọng Phá, nghe tâm pháp không thôi đã đủ khiến lòng người tâm thần hỗn loạn rồi.

Mục Long xếp bằng ngồi bên cạnh, nghe đến xuất thần, sau khi nghe xong liền nhắm mắt lại, một canh giờ tiếp theo, Mục Long từ đầu đến cuối cứ như vậy. Mặc dù là thân thể thiếu niên nhưng như mặt giếng tĩnh lặng, như cổ thụ không hề nhúc nhích.

Mục Cửu Uyên và Mục Thanh Khung thấy vậy cũng không dám rời đi, chỉ sợ xảy ra sự cố gì.

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận